Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341656

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1656 lượt.

, mở lên rồi ấn một dãy số, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện rõ mấy dòng chữ: Gọi, hay không gọi? Thật là nan giải a…
Thi Tiểu Phì dẫn đầu mở miệng: “A Mặc a…”
Triệu Tử Mặc vừa u oán vừa buồn rầu đáp lại một câu: “Cái gì cũng đừng hỏi, bọn mi đều là những kẻ mang trên người hạnh phúc viên mãn, sẽ không đời nào hiểu được đứa cô đơn mang mộng đào hoa bất thành như ta đâu!”
Thi Tiểu Phì: “?”
Khương Khương: “?”
Cố Thành Tây: “?”
Thiện tai, tại sao các cô không thể nghe hiểu được tiếng người a… = =|||
Dĩ nhiên sau này, Cố Thành Tây đại khái cũng hiểu được đôi chút.
Tối hôm đó sau khi ký túc xá đã tắt đèn, Triệu Tử Mặc chui tọt vào ổ chăn, nằm suy tư lâu thật lâu, cuối cùng mới ưu thương mở miệng gọi: “Tây Tây a…”
Cố Thành Tây lúc này đây đã có chút buồn ngủ: “Ừ… Mi nói đi, ta đang nghe.”
Song một hồi rồi lại một hồi sau vẫn chưa có tiếng trả lời, đến lúc Cố Thành Tây mơ mơ màng màng chuẩn bị tiến vào giấc ngủ, mới nghe thấy một giọng nói vo ve vo ve như tiếng muỗi kêu vang lên: “Anh trai mi thật sự có bạn gái rồi à?”
Cố Thành Tây mơ màng đáp lại: “Có a, chẳng phải là…”
Rốt cục là vẫn không nói ra được, sáng hôm sau Cố Thành Tây tỉnh dậy, vò đầu bứt tóc suy nghĩ cả buổi trời vẫn không tài nào nhở ra nổi, chỉ biết rằng lúc cô từ trong chăn chui ra, cũng vừa nhìn thấy Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì đang nằm trên giường ngây ngốc ngó đăm đăm vào Triệu Tử Mặc.
Triệu đại mỹ nữ quần áo chỉnh tề, hiển nhiên cho thấy rằng cô nàng này đã thức dậy cũng được một thời gian, còn lý do tại sao Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì lại ngây ngốc ngó đăm đăm như vậy, thì chính là do bộ dạng của A Mặc quá lạ lùng quá khác ngày thường, cô nàng ngồi trước máy vi tính, trong máy tính đang chiếu một đoạn phim về Cố Thành Ca, A Mặc cứ xuất thần như thế mà không hề nói một câu gì.
Cố Thành Tây cuối cùng cũng hiểu ra đôi chút: thì ra là, căn bệnh “thần kinh” mấy ngày gần đây của A Mặc, hẳn có liên quan đến anh trai.
Nhưng cô nghĩ mãi vẫn không thể nào hiểu nổi, A Mặc tại sao lại khác thường như thế chứ? Quan hệ giữa cô nàng với anh trai không phải vẫn rất tốt đẹp hay sao?
Còn nữa, cái vấn đề mà hôm qua A Mặc hỏi cô…
Bất chợt một ý nghĩ loé ra trong đầu Cố Thành Tây, không lẽ… không lẽ anh trai yêu dấu của cô, cho đến tận bây giờ vẫn chưa cho A Mặc một danh phận chính thức sao!
Vã mồ hôi a vã mồ hôi!
Anh trai yêu dấu của cô được người đời xưng tụng cực phẩm, nhưng mà mấy chuyện yêu đương này thì… ách… hình như có hơi ngốc một chút thì phải…
Thiện tai, trước mặt Cố Thành Tây bây giờ hiện có ba lựa chọn:
Thứ nhất, trực tiếp đem mọi hiểu biết của cô về tình cảm của anh trai nói cho A Mặc, giờ là thế kỷ hai mốt hẳn hoi nha, nữ sinh chủ động cũng không còn gì lạ. Chỉ có điều, anh trai đến tận bây giờ vẫn chưa mở miệng nói gì, chứng tỏ ba cái chuyện danh phận này, hoàn toàn không đến lượt cô xen vào.
Thứ hai, gọi điện cho anh trai yêu dấu để kể lể kèm thông báo về những hành động khác thường của A Mặc trong mấy ngày nay, hây da, nam sinh chủ động vẫn tốt hơn a! Nhưng mà… ai biết được, có phải anh trai cực phẩm đang đợi A Mặc tỏ tình trước hay không a…
Thứ ba, cô kiên quyết không thèm làm cái gì sất, chỉ việc đứng ngoài xem kịch vui mà thôi. Mặc dù hành động như vậy quả thực không hiền hậu cũng không có nhân tính cho lắm, có điều, nếu đây là trường hợp giữa hai người họ xuất hiện thêm một kẻ thứ ba, cô liền không tiếc sức mà giúp đỡ bọn họ, nhưng mà, tình huống bây giờ lại hoàn toàn khác… Lỡ như một phút dại dột nhúng tay vào rồi làm hỏng chuyện, cô quả thực không gánh nổi trọng tội a!
Trong lúc Cố Thành Tây đang chuyên tâm nghiên cứu xem nên làm thế nào, thì Triệu Tử Mặc buồn bã tắt máy tính, sau đó vô lực gục đầu xuống bàn.
Cô thật sầu não a!
Cô thật bi thương a!
Cô còn…
Bởi vì tối hôm qua trằn trọc mãi không ngủ được, cho nên dính phải cảm cúm, bây giờ mũi thật quá khó chịu a!
Tiện tay mò mẫm trên bàn kiếm mấy tờ khăn giấy, không ngờ lại chạm trúng một cái gì đó mềm mềm…
Triệu Tử Mặc kinh ngạc ngẩng đầu lên xem, trước mắt là một chiếc khăn tay màu hồng phấn, trên đó còn có thêu mấy hình vẽ nhìn rất dễ thương mà tinh xảo.
Giờ phút ấy, trong thâm tâm cô lại càng thêm sầu não càng thêm bi thương.
Chiếc khăn tay này, là vật mà hôm đó cực phẩm trả lại cho cô.
Đúng, là “trả lại”.
Bởi vì… chiếc khăn tay này, chính xác là thứ mà ngày đó cô gửi nhờ chỗ anh, mà lúc ấy, anh hình như đang thất tình…
Lúc đó là mùa đông năm Triệu Tử Mặc đang học lớp mười, cũng chính là khi Cố Thành Tây cùng Tiêu Sở Diễn bị người đời chụp lên một cái mũ có tên “yêu sớm”.
Cố Thành Tây từ nhỏ đến lớn rất sợ bị người ta chỉ trỏ bàn tán, một khi có quá nhiều người đồng loạt hướng ánh mắt nhìn chằm chằm vào, toàn thân cô nàng nhất định sẽ run lẩy bẩy liên hồi không ngớt.
Triệu Tử Mặc biết, Cố Thành Tây sợ hãi như vậy chẳng qua là do chuyện không may xảy ra với mẹ là Phó Khinh Chước, đã tạo ra một bóng ma in sâu trong lòng cô nàng, Triệu đại mỹ nữ cũng vì thế mà không nhịn nổi