XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341653

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1653 lượt.

đời nào hiểu được hành động này của cô, chính là “Gây chuyện” trong lời nói của cực phẩm a!
Cô xoay người muốn đi, không ngờ lại chạm mặt trúng ba tên thanh niên bộ dạng ăn chơi lêu lổng không biết từ đâu chui ra đang xán lại gần.
Một tên tiến lên phía trước, vẻ mặt háo sắc, giọng nói trêu ghẹo: “Wao, vị mỹ nữ này qủa là thiên tiên hạ phàm, đi đâu mà phải vội như vậy, có phải là muốn các anh đây phải yêu thương nhung nhớ hay không a!”
Hai kẻ còn lại, cũng đồng loạt lộ ra một bộ dạng □ vô cùng.
Triệu Tử Mặc sợ hãi lui về phía sau, đang quẫn bách không biết nên làm thế nào, thì đột nhiên từ phía xa đi tới một tên thanh niên khác vừa thấp vừa gầy, ba kẻ lưu manh lập tức lui về, đầu cúi thấp vẻ phục tùng, không nói thêm một lời nào lập tức răm rắp theo sát tên thanh niên kia. (~~> A.T: tiếc quá, sao không để anh làm anh hùng cứu mỹ nhưn hả )
Triệu Tử Mặc nhíu mày nhìn thằng cha đi xa xa vừa thấp vừa gầy kia, suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng nhận ra.
Dương Bất Phàm! Tuyệt đối chính là hắn, kẻ đã kéo đám đàn em đến chặn xe cực phẩm!
Ách…
Triệu Tử Mặc đột nhiên mãnh liệt cảm thấy, tối hôm nay đúng là quá quỷ dị rồi đi…
Cố Thành Ca chờ một lúc lâu không thấy cô quay lại, mới tức tốc chạy đi tìm.
“A Mặc, chúng ta mau rời khỏi chỗ này!”
Triệu Tử Mặc càng cảm thấy quỷ dị: “Tại sao?”
Cố Thành Ca: “Đi rồi lát nữa anh sẽ nói cho em.”
Song, hai người còn chưa kịp bước ra khỏi phòng khiêu vũ, một đám người mặc đồng phục cảnh sát đã nối đuôi nhau đi vào.
Nhìn thấy đám người này, cả vũ trường lập tức nổ ra những tiếng hét chói tai cùng cảnh tượng hỗn loạn, tất cả mọi người đều nhất loạt ngồi xổm xuống đưa tay ôm lấy đầu.
Triệu Tử Mặc và Cố Thành Ca cũng không phải ngoại lệ.
Tình huống đang xảy ra trước mắt, khiến cho tâm trí cô bừng lên một cơn mù mịt.
Cố Thành Ca thấp giọng, đơn giản giải thích: “Cảnh sát chống tội phạm ma tuý hành động.”
Nhưng mà, đã đến nước này rồi, chỉ sợ hành động lần này chỉ còn là vô công nhi phản mà thôi… (~~> vô công nhi phản: không công mà về.)






Mặc Mặc tỏ tình.
Triệu Tử Mặc bị giam lỏng.
Điện thoại di động, điện thoại cố định, laptop kết nối mạng, tất cả những phương tiện có thể liên lạc với bên ngoài đều bị ba cô tịch thu hết, phạm vi hoạt động chỉ được phép hạn chế trong phòng ngủ, mỗi ngày ba bữa cơm đều là mẹ cô tận tay mang vào, ngày tháng chầm chậm trôi qua chán muốn chết, trong phòng ngoại trừ sách giáo khoa chuyên ngành ra, tất thảy còn lại cũng chỉ là sách giáo khoa chuyên ngành.
Triệu Tử Mặc gục trên bệ cửa sổ, trầm tư suy nghĩ một hồi lâu, sau khi suy xét kỹ càng rằng nếu bây giờ bện dây thành sợi để leo xuống dưới cũng chẳng đưa tới kết quả gì, có khi còn thảm hại hơn, cho nên đành phải leo lên giường, trùm chăn ngủ tiếp.
Nhắm mắt lại, hiện ra trong đầu cô bây giờ chỉ còn lại những hình ảnh lúc ở “Thiên thượng nhân gian ngu nhạc thành.”
Xế chiều hôm đó lúc ngày thi học kỳ cuối cùng kết thúc, ba cô gọi điện đến bảo cô đến cổng Tây, lúc ra đến nơi thì bị ba đích thân giá lâm đem trói lại bắt trở về nhà.
Ba cô hiển nhiên nổi trận lôi đình: “Đến mấy cái nơi ăn chơi trác táng lại còn dám mang theo cả thuốc lắc, nếu như không phải Vương bá bá có lòng tốt che chở cho thì…Cô đúng là càng lớn lá gan cũng càng lớn, Triệu Tử Mặc, cho cô thời gian ở trong phòng mà suy nghĩ lại, tự mình sám hối, không có lệnh của tôi tuyệt đối không được phép bước ra khỏi cửa phòng nửa bước!”
Kết quả là, Triệu Tử Mặc hoa hoa lệ lệ bị giam lỏng.
Nếu là trước đây, thì cô vẫn còn tâm tình để mà “Đi theo nguồn nước đổ, ngồi ngắm mây trời bay” giết thời gian, trong thời gian bị giam lỏng mà tìm tòi vui thú, nhưng lần này, cô không làm được.
Hoàn toàn không thể tĩnh tâm nổi.
Cũng không phải tuyệt đối là vì ba cái chuyện thuốc lắc gì gì đấy, cô đã nhận được kết quả điều tra của sở cảnh sát, hoàn toàn không có dấu vân tay của cô, có điều thứ đang thu hút toàn bộ sự chú ý của cô lúc này, lại chính là…
Cực phẩm khiến cho tâm tình cô xao động.
Đêm đó nhờ có Vương Cức Chính bảo lãnh, cho nên cô cùng Cố Thành Ca mới có thể thuận lợi rời khỏi Ngu nhạc thành.
Dọc theo đường đi, Cố Thành Ca giữ vững bộ dạng trầm mặc, anh chỉ mím môi thật chặt, đi mãi cho tới một cây cầu, anh đột ngột đi chậm lại, sau đó lái xe quẹo xuống bãi đất trống bên cạnh cầu.
Anh hạ thấp cửa xe, để những cơn gió trời lạnh lẽo từng đợt tràn vào, chẳng qua là vẫn trầm mặc như cũ, tuyệt nhiên không mở miệng nói chuyện.
Triệu Tử Mặc khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”
Cố Thành Ca tựa lưng vào ghế lái: “A Mặc, xin lỗi, lúc dẫn em đến đó, anh không dự tính được trước tình huống này sẽ xảy ra.”
Triệu Tử Mặc ngẩn người trong chốc lát, rốt cục cũng hiểu, cô chỉ khẽ lắc đầu: “Không sao mà, là tự em muốn tới, hơn nữa ai mà biết trước được sẽ xảy ra chuyện gì chứ, mấy viên thuốc kia chắc là có người bên cạnh lén nhét vào túi áo em mà thôi.”
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh vẫn toát ra những tia chật v