Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.

gian này mới kéo Cố Thành Ca đến Ngu nhạc thành “cắm trại” luôn, hoàn toàn không ngờ trước rằng sẽ có ngày phải động đến cảnh sát chống tội phạm ma tuý.
Nghe anh đơn giản kể, Triệu Tử Mặc hối hận muốn chết, cô đáng lẽ phải nên hỏi: “Cực phẩm, anh có phải đối với em có chút ý tứ hay không nha? Nếu có thì, anh làm bạn trai của em đi!” mới phải.
Bất kể là thế nào, đáng ra cô phải dùng đủ thủ đoạn ti bỉ như hãm hại lừa gạt bức hiếp dụ dỗ hòng thu phục cực phẩm chứ!
Nhưng mà không chịu tận dụng thời cơ, cho nên bây giờ muốn hành động, lại bị cấm túc, cách biệt thế giới bên ngoài, đến một cú điện thoại cũng không được phép gọi…

Cửa phòng bị mở ra, Bắc Dã Thanh Vũ mang theo thức ăn đi vào, trực tiếp vén chăn lên: “Mặc Mặc, dậy ăn cơm.”
Triệu Tử Mặc vẫn nằm ì chỗ cũ, không thèm lên tiếng đáp lời.
Bắc Dã Thanh Vũ đem thức ăn đặt lên tủ đầu giường, đưa bàn tay phải lạnh như băng ra, nhéo mạnh tai cô: “Ăn cơm, Tử Mặc!” (~~> A.T: bợn thích tính mẹ chị Mặc lắm ^^)
Nhưng mà, vẫn không có phản ứng…
Không còn cách nào khác, bà đành chuyển sang kế vuốt ve hai bên má cô con gái cưng, làm ra vẻ cực kỳ yêu chiều: “Triệu Tử Mặc, cho mẹ chút phản ứng có được không?”
Triệu Tử Mặc vẫn không hề đáp lại.
Cuối cùng, hết sức bất đắc dĩ, Bắc Dã Thanh Vũ quyết định ra đòn sát thủ: đưa hai tay ra, chọc thẳng vào dưới nách cô mà cù lấy cù để: “Nha đầu thúi chết tiệt này…”
Nách là nơi mẫn cảm nhất trên người Triệu Tử Mặc, cho dù cách một lớp áo ngủ dày thật dày, cũng khiến cho cô cảm thấy nhột muốn chết, lập tức bật dậy nghiêm túc kháng nghị: “Mẹ, không thể lần nào cũng dùng thủ đoạn ti tiện như vậy để đối phó con được!”
Bắc Dã Thanh Vũ nở một nụ cười vô cùng xinh đẹp: “Cô còn biết tôi là mẹ cô, vậy tại sao lại tỏ thái độ như thế hả?”
Triệu Tử Mặc tựa sát vào tường, vẻ mặt buồn khổ, liếc thấy mẹ vẫn một mực cười như không cười mà nhìn cô, chẳng có chút tia đồng cảm đồng tình gì sất, cô đành bò tới làm nũng.
“Mẹ, mẹ thân yêu à, mẹ nói với lão đầu tử một tiếng đi, cho con nửa ngày ra ngoài hít thở không khí có được không? Sẽ không lâu đâu mà!”
Bắc Dã Thanh Vũ: “Ba con sẽ không đồng ý.”
Triệu Tử Mặc: “Vậy mẹ cho con mượn điện thoại di động của mẹ đi?”
Bắc Dã Thanh Vũ: “Cả chuyện đó ba con cũng cấm mẹ làm rồi.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Bắc Dã Thanh Vũ cuối cùng cũng có chút động lòng: “A Mặc, lần này lỗi mà con phạm phải quá nghiêm trọng, bất kể mấy viên thuốc lắc kia có phải là do con mang theo hay không đi nữa, một khi đã có người phát tán chuyện này ra ngoài, đều sẽ khiến cho thanh danh ba con bị bôi nhọ.”
Triệu Tử Măc: “…”
Cô dĩ nhiên biết hậu quả rất rất nghiêm trọng, nhưng mà cô cũng rất muốn chạy đến gặp cực phẩm a!
Bắc Dã Thanh Vũ lại lên tiếng hỏi: “Con muốn gọi điện thoại cho ai?”
Không biết tại sao, Triệu Tử Mặc lại lập tức đỏ mặt, dưới ánh mắt đầy rẫy nghi ngờ của mẹ, cô ngượng ngùng khẽ khàng hỏi: “Mẹ, mẹ có cho phép con yêu đương lúc này không?”
Bắc Dã Thanh Vũ cuối cùng cũng hiểu, đôi mắt xinh đẹp phong tình mở to, dáng vẻ cười như không cười: “Muốn yêu đương hả…”
Triệu Tử Mặc vô cùng khẩn trương: “Đừng có nói ngay cả việc này cũng không chịu nha…”
“Con cũng mười chín tuổi rồi, dĩ nhiên có thể, nhưng mà…” Bắc Dã Thanh Vũ nghiêm trang: “Trừ phi có giấy chứng nhận kết hôn, nếu không thì, Tuyệt – Đối – Không – Được – Lên – Giường!” (~~> A.T: *bật ngón cái* hay à nha =)) )
Triệu Tử Mặc: “…”
囧.
Mặt lập tức đỏ đến tận mang tai.
Mẹ à, mẹ cũng nghĩ quá xa rồi đi!

Nhờ có Bắc Dã Thanh Vũ đồng ý làm việc thiện, Triệu Tử Mặc cuối cùng cũng đạt được quyền lợi gọi một cú điện thoại, cô thuần thục ấn một dãy số đã khắc sâu trong tâm trí, đợi đến lúc đầu bên kia đã có người nghe máy, cô lập tức gấp gáp gọi: “Uy, cực phẩm!”
Đầu bên kia: “…”
Đáp lại cô là một giọng nói rất lớn: “Là Mặc Mặc mỹ nữ sao, tôi là Hà Tất Tranh, lão Cố đến pháp việc rồi, điện thoại di động quên mang theo, vẫn chưa trở về.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Không có thiên lý a, tại sao vận khí của cô lại thê thảm đến thế cơ chứ!!!!
Có điều, mẹ cô vẫn đồng ý giúp cô xin ba cho phép cô lấy lại điện thoại di động, nhưng bị ba rất vô tình mà bác bỏ, cho đến đêm 30, cô mới được phép mở rộng phạm vi hoạt đông: phòng ăn và thư phòng.
Nhưng vẫn tuyệt nhiên không thể liên lạc với bên ngoài.
Vì vậy, Triệu Tử Mặc tiếp tục trải qua cuộc sống bị giam lỏng, cách biệt với người đời, cho đến khi…
Đầu năm mới.
Cả nhà dì đến đây chúc Tết, Triệu Tử Mặc vừa mới ngủ nướng dậy, lập tức lôi Noãn Noãn tỷ tỷ vào phòng “hàn huyên tâm sự”, vào đến nơi liền trưng ra một bộ mặt hết sức đáng thương mà van xin: “Noãn Noãn tỷ tỷ à, nhờ chị nói với lão đầu tử một câu, chúng ta muốn ra ngoài dạo phố có được không?”
Noãn Noãn tỷ tỷ mặc dù lớn hơn cô mười tuổi, nhưng mà, so với toàn bộ anh chị em trong đại gia đình, thì cô với người này là có tình cảm tốt nhất.
Tỷ tỷ cười: “Cậu vẫn còn cấm cung em sao?”
Triệu Tử Mặc đáng thương gật đầu: “Đúng vậy a, kỳ nghỉ đông lần này của em toàn là bị cấm