XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341654

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1654 lượt.

túc, hơn nữa lão đầu tử còn tịch thu luôn cả điện thoại di động của em, quanh đi quẩn lại hoạt động được có mấy gian phòng, làm em chán muốn chết rồi đây nè.”
Trước sự nhõng nhẽo kèm theo cứng rắn của Triệu Tử Mặc, tỷ tỷ cuối cùng cũng chịu đồng ý, mà ba cô lại không hề phản đối, chỉ nói một câu: “Trước giờ cơm nhớ quay về.”
Triệu Tử Mặc sướng điên lên, tung ra một hồi mấy chiêu làm nũng nữa, rốt cục được cầm lại chiếc điện thoại di động của mình, đặt chân ra đến cửa, không khác gì chú chim nhỏ lần đầu tiên được rời khỏi lồng.
Sau đó, cô nhanh chóng gọi một chiếc taxi, mở cửa xe ra rồi quay lại nhìn tỷ tỷ mà giảo hoạt cười: “Noãn Noãn tỷ tỷ, cảm ơn chị hôm nay đã giúp em, một mình chị đi dạo xung quanh một lát đi, em đi đây có việc.”
Lên xe, cô lập tức gọi điện thoại đến cho Cố Thành Ca, trực tiếp hỏi thẳng: “Cực phẩm, anh đang ở đâu?”
“Sở vụ Luật.”
Cố Thành Ca phản xạ có điều kiện đáp, anh còn đang chuẩn bị mở miệng định nói thêm điều gì, thì đầu bên kia đã vội vàng cúp điện thoại.
Nhìn thấy trên màn hình hiện lên mấy chữ “Kết thúc cuộc gọi”, Cố Thành Ca khẽ cau mày, tựa như có điều suy nghĩ.
Ngày đó khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc, hầu như ngày nào anh cũng gọi điện thoại đến cho cô, nhưng duy nhất vẫn chỉ có một giọng nói lạnh như băng đáp lại “Số máy quý khách vừa gọi hiện đã khoá”, sau đó thì, có một ngày anh bận việc phải đến pháp viện, không ngờ đúng lúc đó cô lại gọi điện thoại tới.
Đến lúc anh gọi lại vào số đó, lại chỉ nghe được giọng của một người phụ nữ xa lạ…(~~> A.T: xa lạ đâu, mẹ vợ mà anh )
Bây giờ, cô tại sao lại điên cuồng cúp điện thoại như thế?
“Lão Cố, vụ án này có cần thảo luận thêm nữa không?” Hà Tất Tranh lên tiếng cắt đứt mạch suy nghĩ của anh, giọng nói nhuốm vẻ trêu chọc.
Thật không ngờ, một Cố Thành Ca luôn luôn tỉnh táo lại trong lúc đang thảo luận vụ án mà nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại đến thất thần…
Cố Thành Ca mặt không đổi sắc, phong thanh vân đạm đáp: “Tiếp tục.”
Ước chừng nửa tiếng đồng hồ sau, vụ án vẫn chưa có gì tiến triển, ba người đều đã cảm thấy có chút mệt mỏi, bất chợt lúc này, cửa phòng làm việc đột ngột bị mở toang.
“Cực phẩm, em có lời muốn nói với anh!”
Triệu Tử Mặc xông thẳng vào phòng làm việc, vốn cứ tưởng rằng bây giờ không phải giờ làm, nên sẽ chỉ có mình Cố Thành Ca ở đây, không ngờ rằng, Tề Lỗi cùng Hà Tất Tranh cũng đồng thời có mặt, mà hình như bọn họ còn đang thảo luận vụ án nào đó nữa thì phải.
Triệu Tử Mặc 囧, quýnh quáng muốn bỏ của chạy lấy người, không ngờ Cố Thành Ca ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén bắn tới phía cô, sau đó, anh tựa hồ như không thể dời mắt được nữa.
Quần áo cô bây giờ rất bình thường, đôi giày màu xám dưới chân cũng không có gì đặc biệt, một chiếc quần dài ôm lấy đôi chân thon, áo khoác màu trắng sạch sẽ tinh tươm, phía trên là chiếc khăn quàng cổ màu sáng làm bằng lông ấm áp, mái tóc đen nhánh mềm mại xoã ra hai bên vai, đôi môi đỏ mọng như hai cánh hoa anh đào, khuôn mặt trắng nõn lúc này đã điểm thêm chút hồng, cả người toát ra một vẻ xinh đẹp quyến rũ không cưỡng lại nổi.
Gần một tháng không gặp cô, cô bây giờ lại càng… nghiêng… thành…
Trước khi cô kịp bỏ chạy mất dép, anh đã mở miệng hỏi: “Chuyện gì?”
Cố Thành Ca tận lực giữ cho giọng nói của mình vẫn vân đạm phong thanh như bình thường, hòng che dấu trái tim lúc này đang loạn nhịp một cách điên cuồng.
Triệu Tử Mặc liên tục vã mồ hồi: “Đợi lát nữa em sẽ nói sau, bây giờ hình như các anh đang bận…”
“Em có thể nói luôn ngay bây giờ.”
Triệu Tử Mặc: “Anh xác định muốn em nói luôn sao?”
Cố Thành Ca rất kiên nhẫn đáp: “Em nói đi.”
Được rồi, cô phải nói ra bằng bất cứ giá nào.
Triệu Tử Mặc hít sâu một hơi, đến khi mở miệng ra mới kịp thời phát hiện…
Cô quên mất lời thoại rồi!
Cái bài “diễn văn” mà cô định nói với anh, từng luyện tập trước gương hàng trăm nghìn lần, không ngờ đến lúc này lại quên phéng mất, bây giờ tình thế quẫn bách, đành tổng kết lại một câu vô cùng ngắn gọn mà súc tích.
“Cố Thành Ca, làm bạn trai của em đi!”
Triệu Tử Mặc rất ít, rất ít khi gọi tên anh đầy đủ như vậy, đa số đều gọi “cực phẩm”, cho nên sau khi nói xong, cô nhìn thẳng vào mắt anh, tràn đầy hy vọng chờ đợi câu trả lời.
Hà Tất Tranh đứng một bên âm thầm mặc niệm: thiện tai a, tha thứ cho hắn, tình huống đang diễn ra trước mắt này, hắn thật không hiểu chút gì a…
Tề Lỗi cũng tỏ ra vô cùng ngạc nhiên: Cố Thành Ca và Triệu Tử Mặc, bọn họ không phải vốn chính là…
Cố Thành Ca vẫn chăm chú nhìn cô một hồi lâu, đôi mắt sâu thật sâu, loé lên những mạch nước ngầm mãnh liệt.
Sau đó anh cau mày, đôi môi mím lại ngày càng chặt, một hồi lâu sau mới bình tĩnh hỏi một câu không liên quan gì sất: “Em vừa mới rời giường?”
Triệu Tử Mặc nhất thời bị câu hỏi của anh làm cho mộng mị đầu óc, máy móc gật đầu: “Ừ.” Lúc cả nhà dì tới chơi, quả thực lúc đó cô vừa mới ngủ dậy, đến tận bây giờ vẫn chưa còn rửa mặt đánh răng…
Cố Thành Ca theo thói quen vân đạm phong thanh: “Khó trách đầu óc không được tỉnh táo mà nói mớ nh