Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341652

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1652 lượt.

ật ảo não: “Bất luận thế nào đi nữa, cũng đều do anh thất trách.”
Cực phẩm a, anh đừng có tự trách mình như thế nữa được không, từ đầu chí cuối em có bị mất mát thương tổn gì đâu cơ chứ!
Có điều, có thể nhìn thấy vẻ mặt ân hận không bình tĩnh thản nhiên như ngày thường của vị cực phẩm mây trôi trên mây trôi này, thật sự đã khiến cho cô cảm thấy, anh hoá ra cũng có lúc bình thường như thế này, không còn xa vời không thể nào đuổi kịp nữa.
Không thể phủ nhận rằng, hình tượng bình thường này của anh, lại càng khiến cho trái tim cô thêm xao động, dù sao thì, nếu anh xuất chúng quá, cô vẫn là có nhiều địch thủ đến không thể đếm nổi.
Triệu Tử Mặc quay đầu sang, vẻ mặt nghiêm trang: “Được rồi, là anh thất trách, em tiếp nhận sám hối của anh.”
Cô chăm chú nhìn anh, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, trong đôi mắt to tròn loé lên những tia cười, khuôn mặt vốn đã nghiêng nước nghiêng thành giờ đây lại như được chiếu rọi bằng những tia nắng mặt trời, khiến cho người đối diện có cảm giác rằng từ cô toát lên một sức sống mãnh liệt, tràn ngập khắp mọi nơi.
Cố Thành Ca nhìn cô đến thất thần, trước đây anh chưa bao giờ biết rằng, hoá ra trái tim sắt đá lạnh lùng của anh, sau khi trải qua biết bao sóng gió và khó khăn, đến bây giờ vẫn có thể loạn nhịp được như thế này.
Thuận theo sự dẫn dắt của trái tim, anh vẫn nhìn chằm chằm vào cô, từ từ nghiêng người sang… (~~> A.T: ôi chuẩn bị kiss kìa *mắt sáng nhong nhanh*)
Triệu Tử Mặc chú ý tới động tác của anh, tim không kiềm chế được bắt đầu đập loạn, hô hấp cũng đột ngột ngừng lại, giờ phút này, cô chỉ còn cảm thấy, cảm thấy…
Đau. (~~> A.T: Ngất~)
“Ai ui!”
Hình ảnh A Mặc ngốc nhe răng nhếch miệng hiện rõ mồn một ngay trước mắt, khiến cho động tác xích lại gần của Cố Thành Ca cũng tự động ngừng lại. (~~> A.T: hớ hớ, lừa tềnh, hụt =)) )
“Sao thế?”
Triệu Tử Mặc đau đớn ôm bắp đùi phải đang dần cứng ngắc, nhe răng: “Chân bị rút gân, bệnh cũ tái phát thôi mà, không sao đâu.”
Cố Thành Ca lập tức xuống xe, nhanh chóng mở một bên cửa ra.
“Dưới bàn chân hay ở bên trên?”
“Chỗ nào cũng bị hết…” Triệu Tử Mặc khàn giọng, khó nhọc nói không ra hơi: “Đau chết mất…”
Cố Thành Ca không chút do dự ngồi xổm xuống, trước ánh mắt kinh dị ngạc nhiên của Triệu Tử Mặc, anh vẫn chỉ bình tĩnh đưa tay ra chạm vào chân phải cô, sau đó cởi chiếc giày da nhỏ màu đen của cô ra, đưa chân cô lên trên đùi mình, rồi chậm rãi nhẹ nhàng xoa nắn đều đặn.
Trong khoảng thời gian ấy, có đến tận mấy chiếc xe lướt qua sát ngay bên cạnh, thậm chí còn có mấy người cố ý bóp còi, nhưng anh vẫn chỉ cúi đầu mặc kệ, không thèm coi ai ra gì, thần sắc chuyên tâm chăm chú vô cùng.
Cảm giác kinh ngạc từ tận sâu trong thâm tâm cô cũng đã dần vơi đi, chỉ cảm thấy bây giờ tim cô như đang đập dữ dội, toàn thân tê dại, sắc mặt cũng đỏ bừng lên một mảng.
Những lúc cô được gặp anh, trong thâm tâm luôn ngập tràn hạnh phúc, bất luận là lần gặp mấy năm trước ở quảng trường vào đêm Giáng sinh, hay lần cô xông vào phòng ký túc xá của anh giữa đêm khuya, sau đó được làm việc chung với anh, khoảng thời gian ấy, anh khiến cho cô phải cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ, làm trái tim cô rung động xao xuyến với trăm ngàn xúc cảm, nhưng tất cả những cảm giác đó, cũng không bằng một thời khắc sâu đậm mà mãnh liệt này.
Bất giác cô thấy yêu cảm giác lúc này quá, khi anh cúi người xuống nhẹ nhàng chạm vào chân cô, đôi mắt anh sao mà dịu dàng đến thế…

Triệu Tử Mặc vẫn chui đầu trong chăn, lại bị những hồi tưởng này khiến cho tim bất giác đập loạn, khuôn mặt nhỏ lại đỏ bừng lên.
Cô cảm thấy, cảm thấy… cực phẩm đối xử với cô có chút gì đó đặc biệt.
Lúc anh ngồi trong xe nhích người tiến lại gần cô, gần đến mức hơi thở của anh như hoà quyện vào hơi thở của cô, hơn nữa sau đó, anh còn bất chấp tất cả mà chuyên chú xoa chân cho cô…
Nếu như đến tận thế rồi mà Triệu Tử Mặc vẫn không nhìn ra có gì đó khác thường, thì quả đúng là đứa ngốc nhất thế gian.
Nhưng mà, nếu như cực phẩm thật sự đối với cô là “có chút ý tứ”, vậy tại sao anh lại có bạn gái rồi chứ?
Vì thế cho nên, sau khi anh đã tỉ mỉ mang lại giày cho cô, cô mới trấn tĩnh mở miệng hỏi một câu nhằm phá vỡ bầu không khí mập mờ.
“Cực phẩm a, anh cùng Hà biểu sư huynh tới Ngu Nhạc Thành rốt cục là để hoạt động ngầm cái gì thế?”
Có trời mới biết, cái câu hỏi này là do cô buột miệng mà ra chứ chẳng qua khảo nghiệm của đại não gì sất, chẳng qua là cực phẩm chỉ yên lặng nhìn chằm chằm vào cô, cuối cùng cũng chịu nói ra sự thật.
Tình huống cụ thể là thế này:
Hơn một tháng trước, Dương Di Phỉ trong phòng KTV ở “Thiên thượng nhân gian” giết chết người ta, có điều cô ta làm vậy cũng chỉ để tự vệ cho bản thân, cho nên mới thuê đại luật sư Hà Tất Tranh làm người biện hộ.
Bởi vì người bị giết từng có tiền án hút thuốc phiện, đồng thời cũng là khách quen của “Thiên thượng nhân gian”, Hà Tất Tranh vì muốn tìm thêm bằng chứng để giảm nhẹ tội cho Dương Di Phỉ, đồng thời cũng cần đến nhân chứng quan trọng trong vụ kiện, cho nên khoảng thời