Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!
Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.
ư vậy.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Giờ phút này vẻ mặt cô phải nói là thiên biến vạn hoá, trăm triệu lần không nghĩ tới, bao nhiêu công sức bao nhiêu hy vọng cô dồn nén lại đến tận hôm nay, không ngờ lại bị anh không chút lưu tình mà cự tuyệt bằng một gáo nước lạnh.
Cô vốn cứ tưởng rằng, kết quả xấu nhất cũng chỉ có thể là đổi bằng một câu nói của anh “Anh có bạn gái rồi”, ai biết được cực phẩm lại huỵch toẹt ra như vậy chứ, khác nào bảo cô rằng, muốn anh làm bạn trai cô, đúng là mơ mộng hão huyền!
Triệu Tử Mặc ấm ức cắn cắn môi, giờ phút này đã muốn oà ra khóc lắm rồi, đến lúc cô xoay người định đi, lại nghe thấy giọng điệu không nhanh không chậm của Cố Thành Ca một lần nữa vang lên: “Triệu Tử Mặc, từ lúc nào thì anh không phải là bạn trai em?”
Triệu Tử Mặc mang theo suy nghĩ không thể tin nổi mà quay đầu lại, trước mắt cô là nụ cười quyến rũ mà dịu dàng vô cùng của anh.
Cô không phải đang nằm mơ đó chứ!
Cô không phải đang nghe nhầm đó chứ!
Triệu Tử Mặc ngơ ngác hỏi lại: “…Cực, cực phẩm, anh nói lại lần nữa…”
Tựa hồ như cuối cùng cũng đã hiểu rõ tình huống trước mắt, Hà Tất Tranh bật cười ha ha một cách điên dại, Tề Lỗi cũng trưng ra vẻ mặt “giật nảy mình” vô cùng khoa trương.
Hai cái người này, đúng là quá quá quá có vấn đề rồi đi!
Cố Thành Ca trấn tĩnh tiếp nhận sự cười nhạo của hai tên vô lương kia, bình tĩnh mở miệng: “Hai người tiếp tục thảo luận vụ kiện đi, tôi xử lý chút… việc nhà.”
Anh đứng dậy, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, thản nhiên bước vào phòng làm việc.
Chuyện hối hận nhất trong đời.
Sau khi tiến vào phòng, Cố Thành Ca buông tay cô ra, đẩy cánh cửa khoá chặt lại.
Anh từ từ xoay người, thân thể dựa trên cánh cửa, bên trong căn phòng ánh sáng chiếu rọi rực rỡ, Triệu Tử Mặc ngây ngốc si mê ngắm nhìn những đường nét đẹp đẽ mị hoặc của anh, đôi mày tinh xảo, khoé miệng khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn mỹ… Một lúc lâu sau, cô liền lâm vào tình cảnh “tiến thoái lưỡng nan”.
Suy nghĩ thứ nhất loé lên: ‘Hồn bay lên mây’.
Tim cô đang mãnh liệt đập rộn ràng, ngực căng phồng bơm đầy không khí, toàn thân bất giác có cảm giác phiêu phiêu.
Nhìn thấy trên mặt cô vẫn là một thái độ ngốc nghếch mờ mịt, anh kiên nhẫn nói tiếp: “Bà ngoại làm cho em một con dấu, nhờ anh đưa cho em…”
Triệu Tử Mặc: “…”
Đúng là có từng xảy ra việc này, nhưng mà có liên quan gì đến chuyện anh là bạn trai của cô a…
Triệu Tử Mặc từ từ mở to mắt, tựa hồ như đang cố gắng nhớ lại điều gì.
Cố Thành Ca tiếp tục nói: “Em nắm lấy tay anh, nói với Chu Đại…”
Triệu Tử Mặc không tin nổi trợn tròn mắt, cô dĩ nhiên không thể quên được tình huống hôm đó, nhưng mà, nhưng mà…
Triệu Tử Mặc: “Hôm đó em chỉ nhờ anh giả làm bạn trai em thôi a!”
Được rồi, dù sao anh cũng đã thừa nhận là bạn trai cô, cô còn đứng đó mà vạch lá tìm sâu truy tìm nguyên nhân làm gì nữa chứ, cách thông minh nhất bây giờ chính là im lặng là vàng ngậm bồ hòn làm ngọt, nhưng mà nhưng mà, cô không thể cứ thế này mà làm bạn gái người ta một cách không minh bạch như thế được a!
Bây giờ giải quyết không rõ ràng, lỡ như có một ngày bị người ta lừa về làm vợ cũng không biết, vậy chẳng phải quá thiệt rồi sao!
Cố Thành Ca nhẹ nhàng híp híp mắt: “Em xác định, hôm đó em nói chính xác hai từ ‘giả vờ’?”
Triệu Tử Mặc: “…”
Cô cẩn thận nghĩ thật kỹ về từng câu từng chữ cô nói hôm đó, sau đó, sau đó…
Đỏ mặt.
Ngày trước cô nói: “Nhờ anh làm bạn trai của em một lần.”
Hơn nữa sau đó, cô tựa hồ, mà không, chắc chắn, chưa từng nói mấy chữ “giả mạo” hay “làm bộ” gì sất.
“Nhưng mà…” Triệu Tử Mặc vẫn không cách nào có thể tin nổi, “Nhưng chẳng lẽ em lại thu phục anh dễ dàng như vậy sao, một chút căng thẳng khó khăn cũng không có?”
Ý cười trong đáy mắt Cố Thành Ca ngày càng sâu thêm.
“Có căng thẳng hay không, đều tuỳ xem đó là người nào.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Được rồi, cô thừa nhận, đánh bậy đánh bạ cũng vơ được cực phẩm làm bạn trai, thật sự chính là một đại tiện nghi, nhưng mà…
Triệu Tử Mặc vẫn kiên quyết trưng ra một dáng vẻ vừa lì lợm vừa đáng thương: “Anh cho tới tận bây giờ vẫn chưa nói thích em lần nào hết!” Hại cô mấy ngày vừa qua buồn tủi khổ sở, lại còn cho rằng bản thân tự mình đa tình!
Cố Thành Ca nghiêm nghị ném một câu sang: “Nếu anh không nhầm, thì anh đã biểu hiện ra đến tận mấy lần rồi.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Lần cô bị Trịnh Nhược Du sai đi khuyên bảo năn nỉ cực phẩm tham gia vào chương trình ‘Tiểu hà tiêm tiêm’, hết thảy những người trước đây được giao cho nhiệm vụ này đều bị anh cực kỳ vô tình mà từ chối, nhưng riêng Triệu Tử Mặc cô, lại chỉ nói một câu, anh lập tức đồng ý.
Hôm cô chụp ảnh cho anh, anh nói: Em quyết định, anh phối hợp.
Lúc cô theo anh lên khoa Luật, vô tình làm ầm ỹ trong lớp, cũng chính anh là người đứng lên nhận tội thay cho cô.
Anh giúp cô xếp hàng mua cơm, lúc ăn cơm anh không cho phép cô kiêng ăn, bắt cô phải bỏ những thứ đó vào chén của anh.
Những lần băng qua đư