Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1663 lượt.
t tháng một, sở vụ luật, trong phòng làm việc.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Được rồi, cô lần nữa lại oanh oanh liệt liệt đỏ mặt.
Hôm đó còn có chuyện gì xảy ra được nữa chứ, ngoài việc cô chủ động tỏ tình ra, thì cũng chỉ còn nụ hôn đầu thôi mà…
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu cô: chẳng lẽ, điều cực phẩm muốn nói đến, lại là…
Cô nhớ rõ có lần cực phẩm đã nói: nếu hôm nay em không tới, gia hạn cho em chậm nhất là đến ngày tựu trường. Anh không đợi được nữa rồi.
Cho nên là, cực phẩm vốn dĩ muốn đợi đến ngày sinh nhật anh để tỏ tình với cô, biến việc cô chính thức trở thành bạn gái anh – để tự làm quà sinh nhật cho mình sao? Rõ rồi, không cần bàn cãi nhiều nữa, cô dám đảm bảo, ý của anh ấy là muốn đòi nụ hôn đầu của cô đây mà…
Nói cách khác, cực phẩm sớm đã có âm mưu, anh chỉ chờ thời cơ để đưa cô vào tròng, khiến cho cô phải chủ động lỗ mãng tỏ tình nữa thôi.
Được rồi, Triệu Tử Mặc thừa nhận, cảm giác bị người ta lừa đúng là rất không thoải mái, nhưng mà nhưng mà, lần này người âm mưu bẫy cô là cực phẩm, cũng là một loại cảm giác ngọt ngào đó chứ… (~~> Sến thấy ớn.)
Cho nên cuối cùng, Triệu Tử Mặc quyết định chạy khắp thành phố, quyết định tìm bằng được quà sinh nhật cho cực phẩm, nhưng mà, cái thì quá tầm thường, cái thì quá rẻ mạt, mãi cho đến tận trời tối, cô vẫn chưa thể tìm được món quà nào ưng ý.
Cầm lấy cái nào, cũng đều thấy không xứng với khí chất của anh hết á!
Triệu Tử Mặc đứng trước ngọn đèn đầu phố, tâm trạng u ám ủ ê như đưa đám.
Cực phẩm lúc trước đã nói rõ, trước bảy giờ anh muốn cô phải có quà cho anh, dù là qua tin nhắn đi nữa, ngôn ngữ giọng điệu kia cũng rất đáng tin rất đáng gờm, mà bây giờ đã là…
Triệu Tử Mặc lấy điện thoại di động ra.
Bảy rưỡi rồi!
Trời ạ, quá mất nửa tiếng rồi, liệu anh ấy có nổi giận không?
Chiếc điện thoại đang cầm trong tay, đột nhiên rung lên liên hồi.
Cực phẩm gọi!
Chết chắc rồi, số cô lần này thảm rồi, đảm bảo là anh ấy muốn gọi để nạt nô trách móc cô đây mà TT__TT
Triệu Tử Mặc cụp mắt xuống, quyết chí thấy chết không sờn, kiên định ấn vào phím nghe.
“Đang ở đâu?”
Giọng nói bên kia truyền lại vẫn rất bình thường, không tức giận, cũng chẳng mang ngữ điệu trách móc gì cả.
Triệu Tử Mặc thấy nhẹ nhõm hẳn, nhìn quanh quất một lát rồi đáp: “Đường dành cho người đi bộ, đối diện khu mua sắm trung tâm.”
“Đứng đó chờ anh.”
Triệu Tử Mặc nghe xong, liền bất tri bất giác ngồi thụp xuống đất, đầu cúi thấp, hai tay ôm chặt lấy đầu gối.
Đường dành riêng cho người đi bộ vốn dĩ cấm xe cộ lấn chiếm, vì thế cho nên, khoảng chừng mười phút đồng hồ sau, hình ảnh hào nhoáng rực rỡ của Cố Thành Ca cuối cùng cũng đã xuất hiện, anh chầm chậm tiến lại phía cô.
Nếu đặt anh vào một đám đông, anh vẫn luôn luôn nổi bật như vậy, khiến cho người đi đường cũng không nhịn nổi mà đều ngoái đầu lại nhìn theo anh, còn anh, vẫn muôn đời không thèm để ý đến thái độ của người ta, chẳng coi ai ra gì, chỉ thản nhiên đi về nơi có một cô gái đang ôm đầu ngồi oán thán bên kia.
Một đôi dày da sáng loáng bỗng nhiên đập vào tầm mắt, Triệu Tử Mặc chậm rãi ngẩng đầu lên.
Anh hôm nay mặc quần jeans, khoác áo gió, khuôn mặt được ánh đèn chiếu sáng lại càng tinh xảo tuấn tú đến lạ.
Triệu Tử Mặc vội vàng trưng ra một vẻ mặt hết sức đáng thương, kết hợp thêm giọng nói u ám như đưa đám, chủ động lên tiếng trước: “Em không mua được quà sinh nhật thích hợp cho anh rồi…”
Cố Thành Ca nhất mực không nói gì, chỉ đưa tay ra hướng về phía cô.
Triệu Tử Mặc chần chừ một chút, cuối cùng vẫn nắm lấy tay anh.
Anh đột ngột kéo lấy cô, khiến cho trong nháy mắt cô đã ngã vào lồng ngực ấm áp của anh.
Cố Thành Ca nhẹ nhàng vuốt ve mơn trớn mấy lọn tóc trên đầu cô, “A Mặc ngốc, hôm nay em chủ động xuất hiện trước mặt anh, đối với anh mà nói, đã là quà sinh nhật tốt nhất rồi.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Này? Cái đó mà cũng có thể xem là quà sinh nhật sao? Nhưng mà bây giờ cô đứng trước mặt anh thế này, có phải do cô chủ động yêu cầu đâu…
Cho nên, chốt lại một câu, cô vẫn chưa có quà cho anh!
Cố Thành Ca vẫn tiếp tục khe khẽ nói bên tai cô: “Em đã trốn anh bao nhiêu ngày rồi còn gì…”
Triệu Tử Mặc chợt đẩy anh ra: “Em đâu có trốn anh, là do em thật sự bận rộn ngập đầu mà…”
Miệng thì nói thế, nhưng ánh mắt cô lại đang lên án rằng, cô không dám nhìn anh, bởi vì cô đang cảm thấy chột dạ.
Được rồi được rồi, cô vẫn cảm thấy có chút gì đó không tự nhiên sao sao ấy, bởi vì ngày hôm đó, lúc tỏ tình cô hoàn toàn không nghĩ tới, sau này hai người lại tiếp xúc thân mật như thế này, khiến cô thật ngượng quá.
Người nào đó ấy mà, rõ ràng đang chột dạ muốn chết, thế mà vẫn một mực tỏ ra hào sảng oai hùng lắm, nhưng mà lúc này anh tốt nhất không nên chọc vào cô thì hơn, nếu cô mà trốn nữa, chẳng phải tổn thất của anh sẽ càng thêm lớn hay sao?
Cố Thành Ca vui vẻ nói tiếp: “Tốt rồi, cuối cùng em cũng không trốn anh nữa.” Làm ngơ trước ánh mắt kháng nghị của cô, anh dắt tay cô bắt đầu bước đi: “Đi thôi, chúng ta đến viện dưỡng lão.”
“Viện dư