Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341665

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1665 lượt.

để tắt cuộc gọi, nhưng mà…
Nhưng mà, bàn phím của chiếc điện thoại này lại ngược hoàn toàn với cái cô thường sử dụng, cho nên…
Triệu Tử Mặc quay đầu lại nhìn má mì đại nhân đang yên lặng nằm trên giường một cái, mồ hôi thánh thót vội vàng cầm lấy điện thoại phi như điên chạy ra bên ngoài hành lang, hữu khí vô lực mà đem chiếc điện thoại lên kề sát bên tai, đầu bên kia vẫn rất an tĩnh, phảng phất mang theo một loại không khí khiến cho người ta phải cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Người này thật là quá mức nhẫn nại đi, thời gian dài như vậy, không ai trả lời cũng không biết đường mà cúp điện thoại sao!
Triệu Tử Mặc hít vào vài cái, sau đó mới khẽ lên tiếng: “Cực phẩm….”
Tim cô thình thịch đập loạn, giọng nói không có chút sức lực nào.
Cố Thành Ca rất bình tĩnh hỏi: “Em đang làm gì?”
Triệu Tử Mặc cố gắng duy trì cách nói chuyện bình thường: “Cùng mẹ đấu khẩu một chút, ngoài ra thì chẳng làm gì cả.”
Cố Thành Ca vẫn tiếp tục thong dong như cũ: “Tại sao lúc nãy không nghe điện thoại?”
Triệu Tử Mặc: “…”
Người nào đó mãnh liệt chột dạ, bắt đầu lên cơn nói lắp: “Lúc lúc lúc trước em bận xem TV mà điện thoại di động lại để ở ở ở phòng ngủ…”
Đầu bên kia, Cố Thành Ca dừng công việc đang làm dở lại, sửa lại tai nghe, điều chỉnh tư thế ngồi thoải mái một chút, rốt cục quyết định… tạm tha cho cô lần này.
Nếu không, nguy cơ điện thoại bị ngắt đứt ngay lập tức sẽ rất cao.
Cho nên hai người chỉ thuần tuý nói mấy chuyện phiếm đơn giản, không khí rất hoà hợp mà vui vẻ. Triệu Tử Mặc ban đầu tâm tư còn đang ngượng ngùng không được tự nhiên, cuối cùng cũng gác hoàn toàn mấy chuyện đó sang một bên.
Cho đến khi…
Hai người trò chuyện rất lâu, Cố Thành Ca bất chợt hỏi: “A Mặc, ngày mai em có rảnh không?”
Ngày mai anh muốn gặp em…
Triệu Tử Mặc ngẩng đầu nhìn ngọn đèn chói mắt nơi hành lang, vầng sáng này khiến cô liên tưởng đến những tia sáng lấp lánh lấp lánh trong mắt anh khi anh mỉm cười dịu dàng, cũng đồng thời làm cô nhớ đến nụ hôn vừa ngọt ngào vừa kinh tâm động phách kia…
Triệu Tử Mặc lần nữa đỏ mặt.
“Em ngày mai phải đến đài truyền hình trung tâm biên tập lại mấy tiết mục em muốn đi ngủ tạm biệt!”
Triệu Tử Mặc bắn ra một tràng nổ như pháo rang, nói xong lập tức nhanh như chớp ấn nút cắt đứt cuộc gọi.
Haiz, không có biện pháp, chỉ cần nghĩ đến nụ hôn đó cũng đủ khiến cho máu trong người cô sôi trào, mặt đỏ tim đập không cách nào kiềm chế nổi, một phần là vì nếu gặp anh cô sẽ ngượng ngùng chết mất, về phần khác..
Cô sợ vừa nhìn thấy anh, cô sẽ không kiềm chế nổi bản thân mà vội vàng nhào tới!
Tuyệt đối, tuyệt đối không thể! Cô là người tỏ tình trước rồi, bây giờ phải làm ra vẻ một chút, không thể để vẻ mặt như hổ sói đang đói bụng của cô hiện ra trước mặt anh được, như vậy thật quá mất mặt đi!
Ngày hôm sau Triệu Tử Mặc quả thật có đến đài truyền hình trung tâm, dù sao hoàn thành sớm một ngày là cô có thể sớm một ngày trở thành thành viên chính thức của đài truyền hình, nhưng mà, toàn bộ nhiệm vụ lần này của cô lại chính là biên tập tư liệu về cực phẩm…
Kết quả tất yếu, Triệu Tử Mặc lâm vào trạng thái thất thần một cách cực kỳ nghiêm trọng.
Khuôn mặt anh tại sao lại đẹp đẽ đến thế, những đường nét kia sao mà tinh xảo đến thế, nụ cười như gió thoảng lại càng khiến cho người ta phải mẩn mê si ngốc, bờ môi của anh tại sao lại… vừa nhìn thấy đã khiến cho tâm tư cô phải xao động không thôi.
Anh lạnh lùng như mặt nước, thanh nhã như bầu trời, sâu thẳm như đáy vực.
Anh thanh dật tuấn nhã, anh bình tĩnh thong dong, anh tao nhã khác người, nhất cử nhất động của anh cũng lỗi lạc đến vậy…
Mà một đám mây xa vời như thế, lại trở thành bạn trai của một kẻ khờ khờ ngốc ngốc là cô, mà quan trọng hơn là, anh lúc đó dường như không có đủ tự tin, không nắm chắc được trong lòng cô có cùng những suy nghĩ như anh hay không…
Anh nói: Anh muốn chờ, chờ cho đến khi em cũng có những cảm giác rạo rực như trong trái tim anh.
Triệu Tử Mặc suy nghĩ một chút, sau đó cầm lấy chiếc điện thoại di động, ngồi xuống ghế mà ấn một dãy số đã khắc sâu trong thâm tâm, đợi đến khi bên kia có người bắt máy lập tức lên tiếng hỏi: “Uy, cực phẩm, anh làm sao dám chắc chắn rằng cuối cùng em sẽ thích anh?”
Lúc đó Cố Thành Ca đang ngồi trong phòng giám đốc công ty phần mềm máy tính CC triển khai kế hoạch quảng bá mấy tháng đầu năm, nghe thấy vậy chỉ khẽ nhướn mày, tâm tình anh lúc bình thường rất ít khi để lộ ra bên ngoài, vậy mà lúc này đây ý cười trong đáy mắt anh lại không nhịn được mà tràn ra.
“Ngã kiến thanh sơn đa vũ mị, liêu thanh sơn kiến ngã ứng như thị?” (~~> “我见青山多妩媚,料青山 见我应如是。” Tạm dịch: “Ta thấy núi xanh quá xinh đẹp, liệu núi xanh có thấy ta như thế?”)
Đầu bên kia điện thoại: “…”
Sau đó…
“Tút — Tút —”
Điện thoại bị cắt đứt không hề thương tiếc.
Triệu Tử Mặc leo ra khỏi bàn máy tính, “phập” một tiếng, cô điên cuồng đóng chiếc điện thoại lại.
Cái đồ siêu siêu siêu tự cuồng này!
Nhưng mà, chỉ cần nhìn vào chiếc máy vi tính đang hiện lên hình ảnh thanh tao