Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341659

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1659 lượt.

như một, khí chất khác người của anh, cô lại không nhịn được mà cảm khái: cực phẩm có tư chất tự cuồng, cũng đều là hợp lẽ hợp tình a!
Cho nên, cô liền gửi tin nhắn đến quấy rối anh.
“Cực phẩm, may mà anh đủ ‘Quyến rũ’.”
Cố Thành Ca ngồi trong phòng họp đang lên tiếng phát biểu về dự án, nhận được tin nhắn này của cô, anh thuận tay gửi một tin đã được lưu sẵn từ trong máy, sau đó mặt không đổi sắc tiếp tục thảo luận.
Rất nhanh, trên màn hình điện thoại của Triệu Tử Mặc xuất hiện một hình ảnh thế này:
Một thằng nhóc đỏ choé từ đầu đến chân, đứng bên cạnh một con nhóc cũng đỏ choé từ đầu đến chân; hai cái đứa nhóc đỏ choé loé này chụm đầu vào hôn nhau, bên trên còn nhảy ra vô số hình trái tim phập phồng phập phồng, trông thật là ái muội vô cùng. (~~> A.T: anh bị hâm à? còn lưu sẵn cái hình nữa chớ =)) )
Ở trong hình trái tim to nhất, Triệu Tử Mặc nhìn thấy có xuất hiện bảy chữ.
‘Vừa nhìn thấy đã muốn hôn em’.
Triệu Tử Mặc ngậm miệng, an phận thủ thường ngậm đắng nuốt cay quay lại với công việc biên tập còn dở dang.
Liên tiếp mấy ngày, hai người bọn họ vẫn duy trì trạng thái như vậy.
Ban ngày Triệu Tử Mặc thỉnh thoảng gọi điện thoại hoặc gửi tin nhắn đến quấy rầy anh, còn buổi tối Cố Thành Ca lại gọi đến cho cô, hai người cùng trò chuyện, tán dóc đủ thứ trên trời dưới đất, có điều, Triệu Tử Mặc vẫn như cũ sống chết không chịu ra ngoài gặp anh.
Cho đến ngày hôm đó, là buổi tối trước ngày nhập học.
Cố Thành Ca ở trong điện thoại hỏi: “Ngày mai em mấy giờ đến trường?”
“Khoảng chín giờ.” Triệu Tử Mặc nói xong, mới cảm thấy có chút gì đó không đúng, liền lập tức lấp liếng: “Ách, ngày mai anh cũng đến trường hả, nhưng mà em sẽ bận lắm đó, anh cũng biết ngày đầu tiên của năm học mới đều phải quét dọn ký túc xá, lau chùi phòng học, rồi dọn dẹp khu vực vệ sinh công cộng gì gì đó nữa.”
“Ừ, anh biết. Buổi trưa anh đến đón em, chúng ta đi ăn cơm.”
“A không cần không cần, em đã hẹn với mấy đứa trong ký túc đi liên hoan rồi.”
Trong lòng cô bây giờ đang rất rối loạn, chỉ vì một nụ hôn của anh đã đủ khiến cho cô mất hồn liên tiếp mấy ngày rồi, nếu thật như anh nói, vừa nhìn thấy đã hôn, vậy thì tinh thần cô lúc nào cũng sẽ ở trên mây mất, không phải là cô không muốn, nhưng mà khoảng cách xa xa một chút thì vẫn tốt hơn.
Cố Thành Ca đứng trước cửa sổ phòng ngủ, trầm mặc một hồi lâu mới nhẹ nhàng lên tiếng: “A Mặc, em đang ngượng hả?”
Anh vốn cứ cho rằng, mấy ngày nay anh cố nhịn không chạy đến gặp cô, cũng chỉ vì sợ cô sẽ ngượng ngùng mà không dám xuất đầu lộ diện, nhưng mà cũng khá lâu rồi, lại không ngờ…
Triệu Tử Mặc: “…”
Không ngờ bị anh nhìn thấu tâm can, khuôn mặt cô một lần nữa lại đỏ bừng lên, nóng đến mức có thể luộc được cả trứng gà.
Cố Thành Ca nói tiếp: “Em luyện nhiều sẽ thành quen mà.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Anh có ý gì a!
Cố Thành Ca giọng nói vẫn bình thản thong dong như thường: “Cũng giống như thói quen mỗi ngày ăn ba bữa cơm vậy đó.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Thiện tai, tha thứ cho cô a, A Mặc nhà chúng ta lập tức bấm thẳng phím ngắt cuộc gọi không thương tiếc, thật không ngờ cực phẩm lại là đồ sói hoang khoác danh kẻ đứng đắn a, đến bây giờ mới chịu lộ nguyên hình…
Cô suy nghĩ một hồi, cuối cùng đưa ra kết luận, ý của anh có phải là, mỗi ngày ấy ấy cô, cũng giống như ngày ăn ba bữa không a!!!!
Triệu Tử Mặc bụng đầy tức giận, lập tức gửi tin nhắn đến cho mỗ cực phẩm.
“Giả sử, một ngày nào đó anh đi vào một khu rừng rậm, bỗng nhiên, trước mặt anh xuất hiện một con sói, sau lưng anh lại hiện ra một con quỷ, vậy anh sẽ quyết định bắn sói hay bắn quỷ?”
Rất nhanh đã có tin nhắn hồi âm.
Cô mở ra, trong đó duy nhất chỉ có chín chữ, cộng thêm một dấu chấm tròn ở đằng sau.
“Ở trước mặt người nào đó, anh đều làm.” (~~> “在某人面前,都是。” ~ “Tại mỗ nhân diện tiền, đô thị.” ~ A.T: không hiểu câu này của anh lắm )
Triệu Tử Mặc cười ngất, yên lặng khép điện thoại di động lại, yên lặng trở vào phòng, yên lặng tắt đèn, rồi yên lặng bò vào chăn…
Trước đây cô hoàn toàn không biết, thì ra da mặt cực phẩm cũng có thể dày đến vậy.






Cố Thành Ca dĩ nhiên không muốn để yên cho người nào đó tiếp tục chơi trò làm rùa rụt đầu nữa.
Sáng sớm hôm sau, vừa bước chân ra khỏi cửa, Triệu Tử Mặc liền nhận được một tin nhắn.
“Hôm nay là sinh nhật anh, tối nay trước bảy giờ, anh muốn nhận được quà sinh nhật!”
Triệu Tử Mặc trợn trừng mắt ngó đăm đăm vào màn hình điện thoại một lúc lâu, sau một hồi miễn cưỡng xác nhận người vừa gửi tin đến địch thị là cực phẩm, cô mới dần dần ‘hồi phục’ lại trạng thái ban đầu.
Không dài dòng, chỉ đơn giản là gửi lại anh mấy dấu chấm.
Vừa đọc xong cái tin nhắn dài ngoằng ấy, Triệu Tử Mặc lập tức rơi vào trạng thái mơ hồ huyền huyền ảo ảo.
Này này, mấy ngày trước cô cho anh cái gì chứ? = =
Cho nên lặp lại kịch bản cũ, tiếp tục gửi đi mấy dấu chấm.
“…”
Rất nhanh sau, Cố Thành Ca rất chi là tốt bụng mà gửi tin nhắn đến nhắc nhở cô.
“Mồng mộ