Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1661 lượt.
ờng, đều là anh dịu dàng nắm lấy tay cô…
Anh muốn cô đem thời khoá biểu của cô cho anh, cũng chỉ vì muốn đến đón cô mỗi ngày…
Anh đem cô về nhà, nấu cho cô ăn, thậm chí còn biết rõ cô rất lười nhác…
Rất, rất nhiều.
Triệu Tử Mặc mãnh liệt hít sâu một hơi.
Quả thật, cực phẩm trước nay đều rất quan tâm đến cô, chăm sóc cô bất cứ lúc nào, chẳng qua là do cô quá ngốc nghếch, lại không bao giờ dám nghĩ đến khả năng anh thích cô!
Cố Thành Ca chậm rãi bước về phía cô, ánh mắt thâm thuý mà dịu dàng như nước: “A Mặc, em là mối tình đầu của anh, anh thật ra không biết trong lòng em liệu có cảm giác mãnh liệt như của anh hay không, anh chỉ sợ sự nhiệt tình của anh sẽ làm tổn thương em.”
Anh dừng lại trước mặt cô, ánh mắt loé lên những tia sáng rực rỡ: “Anh muốn chờ, chờ cho đến khi em cũng có những cảm giác rạo rực như trong trái tim anh.”
Đáy mắt anh ẩn chứa một tia cười thật dịu ngọt mà mãnh liệt, anh đưa ngón trỏ lên nhẹ nhàng đặt trên môi cô, trong nháy mắt đó, anh cúi đầu thoảng giọng: “A Mặc, anh rất vui.”
Triệu Tử Mặc chỉ cảm thấy giờ phút này tim cô đang đập loạn hơn bao giờ hết, vô phương khống chế, khuôn mặt nhỏ nhắn đồng thời cũng nóng bừng lên, tựa hồ như bông hoa đào nở rộ giữa tháng ba.
Cô ngượng ngùng quay đầu, nhìn chằm chằm vào bàn tay anh đang nắm chặt lấy tay cô, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ngập tràn lửa nóng ấy của anh.
Anh nói, anh rất vui… chẳng lẽ là vì lần dũng cảm thổ lộ này của cô sao?
Bên trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường, anh không nói lời nào, cô cũng không dám mở miệng.
Một lúc lâu sau, Triệu Tử Mặc mới lúng túng hỏi: “Nhưng… nếu như hôm nay em không chạy tới đây tỏ tình với anh, vậy có phải, anh vẫn định không chịu cho em biết chút gì?”
Giọng nói của cô lúc này đây, không khỏi nhuốm đầy ai oán.
Cố Thành Ca đáp: “Không phải.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Cố Thành Ca: “Đêm giáng sinh hôm đó anh đã nói rồi, lần gặp mặt tới anh sẽ trả lời em câu hỏi thứ mười một. Lần đó em chạy đến tìm anh, hoàn toàn không nằm trong dự tính ban đầu của anh. Đêm hôm đó cũng phát sinh quá nhiều chuyện, sau này, lại không thể liên lạc được với em.”
Cố Thành Ca vẫn cười, nụ cười sâu thật sâu: “Nếu như hôm nay em không chạy tới đây, thì chậm nhất sẽ là ngày tựu trường, bởi vì anh không đợi được nữa rồi.”
Thiện tai a, vẻ mặt anh lúc này, chẳng phải là đã được tiện nghi còn làm bộ khoe mẽ sao…
Triệu Tử Mặc: “…”
Cô mãnh liệt cảm thấy, cảm thấy…
Mặc dù, nếu người nào thổ lộ trước thì kết quả cũng sẽ đều giống nhau, nhưng mà, ngu quá là ngu, tại sao cô không chờ đến mấy ngày nữa để cực phẩm tỏ tình với cô a!!!!
Mặc Mặc rùa đen.
Triệu Tử Mặc mặc dù cảm thấy cô chủ động tỏ tình với cực phẩm đúng là chuyện hối hận nhất trong đời, nhưng sao đi nữa thì cực phẩm cuối cùng cũng trở thành bạn trai cô, cho nên ba cái chuyện nuối tiếc đó có thể tạm gác sang một bên, dù sao cái kết quả này cũng khiến cho cô vô cùng đắc ý.
Noãn Noãn biểu tỷ cả buổi sáng bị cô vứt chỏng chơ trên đường, vừa nhìn thấy cô liền nở một nụ cười vô cùng sáng lạn.
“Tỷ tỷ, chị là phúc tinh của em nha, hôm nay em rất cảm ơn chị.”
Tỷ Tỷ buồn cười nhìn cô: “Chuyện gì mà khiến cho em vui vẻ như vậy?”
Buổi tối, Triệu Tử Mặc được đặc ân bãi bỏ lệnh cấm, bèn chăm chăm nhìn vào màn hình điện thoại đang lập loè xanh xanh trắng trắng, mãi một hồi lâu vẫn không dám nhận điện.
Trên màn hình lúc này, đang hiện rõ hai chữ ‘Cực phẩm’…
Nếu như nhận, liệu anh sẽ nói gì đây? Cô phải nói gì thì mới không mặt đỏ tim đập như lúc sáng?
Đương lúc cô ngượng ngùng cuống quýt nhìn chiếc điện thoại với vẻ mặt đầy phân vân không biết nên làm thế nào, Bắc Dã Thanh Vũ yên lặng không một tiếng động đẩy cửa bước vào, thình lình lên tiếng: “Mặc Mặc, con ngồi ngốc ở đó làm cái gì vậy, sao không nghe điện thoại?”
Triệu Tử Mặc nhanh chóng cầm chiếc điện thoại lên, bối rối không biết rốt cục có nên nghe hay không, xoay người lại bày tỏ mất mãn với má mì đại nhân: “Mẹ, tại sao mỗi lần vào đều không gõ cửa a, mẹ nhớ đó, sau này nếu người ta bảo con không có lễ phép, con nhất định sẽ trút hết lên đầu mẹ cho coi.”
Bắc Dã Thanh Vũ vẫn một điệu bộ dương dương không thèm để ý: “Mẹ vào để báo cho con một tiếng, lần sau làm việc gì sai thì cố mà giấu đi đừng để ba con biết, cẩn thận ba con bắt viết bản kiểm điểm dài một vạn chữ đó.”
Triệu Tử Mặc tức thời ngậm miệng.
Được rồi, cô thừa nhận, ít nhận cô vẫn có một chỗ dựa cực kỳ vững chắc là má mì đại nhân.
Bắc Dã Thanh Vũ trực tiếp đi đến bên giường, nhấc chăn lên, không do dự mà chui vào: “Bảo bối, ngủ ngon.”
Triệu Tử Mặc trợn trừng mắt: “Mẹ, mẹ lại chiếm giường của con nữa hả?”
Bắc Dã Thanh Vũ dúi đầu vào chăn, không thèm ló mặt ra nữa, Triệu Tử Mặc ngước nhìn trần nhà, trong lòng mãnh liệt oán thán: mẹ lại bắt đầu giận dỗi với lão đầu tử nữa a…
Ngơ ngẩn một hồi lâu, cô cuối cùng cũng nhìn xuống màn hình điện thoại, sau đó…
Trợn tròn mắt.
Cô vừa nãy nhấn vào phím “từ chối”