Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341673

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.

dài trong không khí.
Hai mẹ con đắm mình trong ánh nắng, chăm chú ngồi vẽ tranh, bên ngoài cửa sổ là cảnh xuân trong vắt, muôn hoa đua nở, trong phòng lại là một cảnh tượng vô cùng đầm ấm, yên tĩnh nhưng vui vẻ.
Khoảng thời gian đẹp như trong tranh vẽ ấy không kéo dài lâu, cho đến khi bị một tiếng chuông điện thoại cắt đứt.
Cậu bé Cố Thành Ca mười ba tuổi cố che đi sự mất mát tiếc nuối trong đôi mắt mình, khẽ khàng hỏi mẹ: “Tối nay mẹ có định về không? Nếu không về thì để con sang nhà bà ngoại ngủ vậy.”
“Về, tất nhiên phải về rồi!” Phó Khinh Chước trịnh trọng cam đoan: “Hang ổ của bọn buôn ma túy ở ngay sau nhà mình, mẹ đi bắt chúng một lát rồi về.”
Dưới đáy mắt cậu bé ấy, lúc này ánh sáng rực rỡ đã trở lại: “Vậy mẹ cẩn thận một chút.”
Phó Khinh Chước gật đầu, rồi lập tức trở về phòng để chuẩn bị những thứ cần thiết, lúc cô cầm khẩu súng trên tay, trong lòng bỗng thấy dũng cảm lạ thường, ra đến cửa liền dặn dò Cố Thành Ca mấy câu: “Thành Thành, mẹ đi đây, nếu trước mười hai giờ trưa mà mẹ vẫn chưa về thì con ăn cơm trước đi nha, còn nữa, hôm nay người ta sẽ đưa giấy và màu đến, con ký nhận hộ mẹ.”
Quả nhiên đến khoảng mười hai giờ trưa, đã có người đưa giấy và màu vẽ đến. Cố Thành Ca trước giờ đã từng gặp người này mấy lần, tên là Lương Tích Côn, từ xưa đến nay đồ vẽ của mẹ đều là mua từ ông ta.
Sau khi vào nhà, Lương Tích Côn vừa nghe điện thoại vừa đưa tấm biên lai cho Cố Thành Ca, ngay lúc cậu vừa ký tên mình lên trên đó xong, thì điện thoại trong phòng khách bỗng réo vang.
“Thành Thành, mẹ con bị thương, đang nằm trong bệnh viện thành phố!”
Cậu vội vàng cúp điện thoại, đến lúc ấy thì Lương Tích Côn cũng đã không còn ở trong phòng khách nữa, nhưng cậu không suy nghĩ nhiều, vội vàng quơ lấy chùm chìa khóa rồi chạy như bay ra cửa.
Bệnh viện thành phố cách nhà cậu không xa lắm, chỉ cần chạy nhanh một chút là tới ngay.
Vết thương của Phó Khinh Chước cũng không nặng, chỉ là trong lúc truy đuổi bọn buôn ma túy nên bị bắn trúng một phát vào tay, bôi thuốc rồi băng bó một chút là đã không còn gì đáng ngại. Vừa thấy Cố Thành Ca tới, cô liền kinh ngạc không thôi: “Thành Thành, sao con lại đến đây?”
Sau khi đã xác định rõ ràng mẹ mình chỉ bị trầy xước ngoài da, tâm trí Cố Thành Ca lúc này mới dần dần buông lỏng.
“Đồng nghiệp của mẹ gọi đến nhà, hình như…” Là giọng của ai, thì do lúc đó quá hoảng sợ nên cậu cũng không nghe rõ được.
Một lúc sau, hai mẹ con cùng nhau về nhà, bất ngờ phát hiện ra, cửa không khóa, chỉ khẽ khép hờ.
Phó Khinh Chước cười cười hỏi Cố Thành Ca: “Thành Thành, con thật sự lo cho mẹ đến vậy sao? Chưa kịp khóa cửa đã lao đến chỗ mẹ rồi.”
Cố Thành Ca không lên tiếng đáp trả, cậu nhớ, lúc đó mình đã khóa cửa rồi cơ mà!
Nhưng cũng có thể, tâm trạng lúc ấy đang hoảng loạn, quên mất khóa cửa cũng là điều dễ hiểu.
Sau khi ăn cơm trưa xong, hai mẹ con lại tiếp tục lao vào công cuộc vẽ tranh, đương lúc bầu không khí vẫn đang chìm trong yên lặng thì tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, đập vỡ khoảnh khắc ấy, lại không ngờ tới nữa, lần này người đến là…
Phó Khinh Chước bước ra mở cửa, liền đó mấy vị cạnh sát đồng loạt tiến vào, dẫn đầu là phó cục trưởng Vương Cức Chính.
Vương Cức Chính là cấp trên của Phó Khinh Chước, đồng thời cũng là chỗ quen biết cũ, nếu lần này ông đến đây, rất có thể là tiện đường đưa cấp dưới ghé qua uống trà.
Mặc dù phần lớn thời gian Cố Thành Ca đều ở với bà ngoại, nhưng cái chỗ ở tạm thời vốn thuộc về bà ngoại này của mẹ thì cậu vẫn thường đến để học vẽ tranh, cho nên việc Vương Cức Chính dẫn các đồng nghiệp tạt ngang qua đây uống trà thì cũng đã từng gặp mấy lần.
Lần này, có lẽ vẫn là như thế…
Cửa phòng vẽ tranh được mở ra, truyền mấy tiếng nói từ bên ngoài vào.
Phó Khinh Chước lên tiếng chào hỏi: “Phó cục Vương, đồng nghiệp Giang, hai người vào nhà ngồi đi.”
Phó cục trưởng Vương Cức Chính vừa bước vào nhà, gương mặt đã thoắt trở nên nghiêm túc: “Khinh Chước, hôm nay tôi tới không phải để uống trà, đồng nghiệp Giang có nhiệm vụ phải làm ở đây.”
Vẻ mặt Phó Khinh Chước cũng lập tức trở nên nghiêm túc theo.
Viên cảnh sát họ Giang kia từ sau lưng Vương Cức Chính tiến lên phía trước, đôi mắt khẽ vụt qua một tia sáng: “Phó đội trưởng, hôm nay chúng tôi tiến hành tra khảo bọn tội phạm buôn ma túy vừa mới bắt được lúc trước, phạm nhân khai ra, Phó đội trưởng đã nhiều lần cung cấp tin mật cho bọn chúng, hơn nữa còn cung cấp cả nơi giấu ma túy.” Cô ta lấy ra hai tờ giấy, đồng loạt đưa lên cho cô xem: “Cái này là giấy tạm thời cách chức Phó đội trưởng, còn cái này là giấy cho phép lục soát nhà. Xin Phó đội trưởng biết điều hợp tác với chúng tôi.”
Trên mặt Phó Khinh Chước lúc này đây chỉ còn độc vẻ khiếp sợ, ngạc nhiên tột độ ngoảnh sang nhìn Vương Cức Chính.
Nghe tới đây, Cố Thành Ca đang ở trong phòng vẽ tranh cũng đi ra ngoài, đã thấy viên cảnh sát họ Giang kia dẫn thêm hai người nữa vào lục soát.
Vương Cức Chính lúc này đang trấn an cô: “Khinh Chước, tôi hoàn toàn tin tưởng cô. Nhưng cô xem, đúng