Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341612
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1612 lượt.
ng vừa dài vừa hẹp. Con đường này dẫn đến khách sạn Cẩm Duyệt, Giang Thiệu bằng vào ưu thế quen thuộc địa hình từ một con đường khác chạy như bay đến. Vừa đứng lúc cách Diệp Tiểu An không bao xa, Giang Thiệu xuống xe nhanh chóng đuổi theo cô. "Em chạy loạn cái gì, chạy mất thì sao? Đi về với tôi!"
"Anh thật đáng ghét! Tôi chính là không muốn nhìn thấy anh mới chạy! Có thể đừng theo tôi không! Để tôi một mình không được sao!" Diệp Tiểu An tức giận hô to không để ý tầm mắt mọi người, Giang Thiệu lại kéo cô vào trong ngực, ôm chặt.
"Không được."
Sinh Con Cho Anh?
Cái ôm này tới quá đột ngột, hô hấp của Diệp Tiểu An căng thẳng đến mức quên giãy giụa. "Cái . . . . gì?"
"Tôi nói không được, nếu em lại đi gây chuyện sinh sự thì đừng trách anh không dọn dẹp cho em." Giang Thiệu một tay ôm lấy cô, một tay giữ chặt cái ót cô đè vào trong ngực, nhìn trước mặt cách đó không xa, ánh mắt sắc bén như đao.
"Anh khốn kiếp! Đâu phải tôi gọi anh tới! Mau buông tôi ra!" Diệp Tiểu An xù lông. Thỏ nóng nảy còn cắn người chứ đừng nói là cô. Nhưng cô lang thang ở ngoài cả ngày, vừa mệt lại đói, vừa rồi lại còn chạy trốn khiến tiêu hao thể lực, hiện tại cả thỏ cũng có thể đụng cô té ngã, muốn tránh thoát sự giam cầm của Giang Thiệu thật sự khó cho cô.
Trần Dao khoanh tay lo lắng chờ đợi nhìn quanh ở cửa Gấm Duyệt, nhìn thấy Tả Trí từ xa lái xe tới. Tả Trí xuống xe đưa một phần tư liệu cho cô. "Là cái này à? Anh tìm được trên ghế sau."
. . . . . .
Dọc theo đường đi Diệp Tiểu An rất an tĩnh, cúi đầu, tóc che mặt, Giang Thiệu không nhìn thấy nét mặt của cô, hai người ai cũng không lên tiếng. Đi ngang qua tiệm thuốc, Giang Thiệu nhớ tới thuốc mua ngày hôm qua đã bị anh bóp nát rồi ném đi, chỉ đành đi mua một hộp nữa.
"Em ở trong xe chờ, tôi sẽ về ngay." Giang Thiệu dặn dò một tiếng rồi xuống xe, còn chưa đi mấy bước đã từ cửa kiếng tiệm thuốc thấy bóng Diệp Tiểu An muốn chạy trốn lần nữa.
. . . . . .
Giang Thiệu bắt cô còn không dễ dàng à, hai cái tay cô bị một tay của Giang Thiệu siết lại dễ dàng rồi đi về phía xe.
"Giở trò lưu manh! Cứu mạng! Bắt cóc ——" Diệp Tiểu An không có hơi sức bằng anh, liền hắng giọng quát lớn lên trên đường cái. Có người dũng cảm đứng ra ngăn lại đường đi của Giang Thiệu, "Đứng lại! Buông cô gái này ra!"
Giang Thiệu không nói hai lời móc thẻ cảnh sát ra, nghiêm trang. "Cảnh sát phá án, xin anh phối hợp xuống."
"! . . . . Ách, phối hợp thế nào? Ngài nói ngài nói." Khí thế của người thấy việc nghĩa hăng hái làm nhất thời bị Giang Thiệu đè xuống, nơm nớp lo sợ, chỉ sợ làm trễ nãi chuyện của chú cảnh sát.
"Mau tránh ra."
". . . . . ."
Diệp Tiểu An bị Giang Thiệu nhét về trong xe lần nữa, suy nghĩ một lát, từ sau hông móc một cái còng ra.
Rắc ——
Còng tay lạnh lẽo còng lại một cái cổ tay Diệp Tiểu An, một phần còng khác thì còng vào tay vịn cửa xe. Diệp Tiểu An kéo dây còng tay, căm tức nhìn Giang Thiệu. "Tại sao anh còng tôi, tôi cũng không phải là phạm nhân!"
Giang Thiệu không để ý tới cô, đóng kỹ cửa xe, đi vào mua một hộp thuốc tránh thai và một chai nước suối trở lại.
"Mau thả tôi ra!" Diệp Tiểu An rất giận phẫn, Giang Thiệu dừng xe ở một bến tàu, lấy một hộp thuốc nhỏ ra khỏi bao ny lon, nặn ra hai viên thuốc nhỏ, đút tới bên miệng cô.
Diệp Tiểu An mâu thuẫn nghiêng đầu, lạnh lùng hừ. "Anh muốn giết người diệt khẩu à?"
"Giết người diệt khẩu không cần phải phiền toái như vậy, một cái tay đã có thể giải em, hay là em muốn sinh con cho tôi?"
"Không!"
"Vậy uống thuốc này ngay, tôi không muốn phạm lỗi lớn hơn trên người em."
"Tôi không uống! Không phải anh không có. . . . #¥% sao!" Không có cô gái nào nguyện ý uống thuốc này, Diệp Tiểu An nhìn thấy hai viên thuốc nhỏ này trong lòng liền nghẹn khó chịu. Sao cô lại xui xẻo như vậy? Cô không muốn uống, uống rồi đồng nghĩa với việc cô chấp nhận sự thật bị xâm phạm. Cô rõ ràng còn là một đứa trẻ ngây thơ.
Giang Thiệu tức giận cười, "Em muốn tôi làm xong mới chịu uống à? Nói em không có kiến thức thì em thật sự không hiểu gì sao? Nếu xui xẻo, tôi làm vậy với em cũng đủ để cho em mang thai, mặc dù tỷ lệ không lớn, nhưng đây là vì bảo vệ chính em, không nên cáu kỉnh."
"Anh! Tôi cáu kỉnh? Anh không phải là người! Giang Thiệu! Tôi thật sự muốn cắn chết anh! Ưmh ——" Diệp Tiểu An đang muốn nổi đóa, Giang Thiệu nhân cơ hội nắm cằm cô, nhét viên thuốc vào, buộc uống vào miếng nước rồi nhanh chóng nhấc cằm của cô, cưỡng bách cô nuốt xuống ừng ực.
Lại bóp miệng của cô ra một chút để xác định viên thuốc đã vào bụng, vừa muốn buông tay thì phát hiện đáy mắt cô đỏ tươi nhìn mình lom lom. "Giang Thiệu, anh sẽ gặp báo ứng! Làm chuyện xấu rồi thì cho rằng hai viên thuốc là có thể giải quyết xong nỗi lo sao!"
Giang Thiệu thở dài, "Cho em uống thuốc tránh thai là vì không để cho em bị thương nữa, không phải là vì tôi."
"Quỷ tin!"
Giang Thiệu nổ máy xe, nhìn biển rộng mênh mông bát ngát mênh mông bên cạnh, ánh mắt củ