Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341628
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.
a anh dần dần trôi xa. "Diệp Tiểu An, tôi không phải là người đàn ông không phụ trách. Mặc kệ nói thế nào thì đây cũng là lỗi của tôi, em muốn tôi đền bù thế nào tôi đều không có ý kiến, nếu như uống thuốc rồi em cũng có thể mang thai, em nguyện ý, thì tôi sẽ cưới em."
Diệp Tiểu An khinh bỉ liếc xéo anh, "Cưới tôi? Hừ, loại đàn ông như anh thật ghê tởm, chị Cận Thanh thì sao?"
Giang Thiệu khẽ nhếch miệng, "Tôi và Cận Thanh. . . . Đã xong rồi."
". . . . . ." Nhìn dáng vẻ của anh không giống đang gạt người, trong lúc nhất thời Diệp Tiểu An không có nói cái gì nữa. Trong lòng đưa anh hai chữ: đáng đời!
Diệp Tiểu An bị trục xuất trở về, trong nhà đã được dọn dẹp không còn một mống, nhưng cô cũng không có tâm tư để ý chuyện này. Giang Thiệu kêu đồ ăn bên ngoài đặt lên bàn, trước khi đi không sợ người khác thấy phiền còn dặn dò cô đừng chạy loạn nữa.
"Có bản lãnh anh cứ còng tôi nữa đi!" Diệp Tiểu An dùng sức đóng sầm cửa ở trước mặt anh, hận không thể đập vào mặt anh.
Sau đó, cả bót cảnh sát tỉ mỉ chút đều có thể phát hiện một chuyện. Giang Thiệu và Tả Trí lúc trước có quan hệ rất tốt nhưng hiện tại lại khẩn trương khác thường. Chỉ cần là chỗ có hai người, người khác đều không dám thở mạnh, nói chuyện cẩn thận, chỉ sợ có chút không cẩn thận sẽ đụng phải thuốc nổ của ai đó. Cuối cùng cả cục trưởng cũng nhìn ra, nên gọi hai người vào phòng làm việc ám chỉ đừng để tình cảm cá nhân ảnh hưởng công việc, có mâu thuẫn gì thì mau sớm âm thầm giải quyết, đừng ảnh hưởng những người khác.
"Có vấn đề gì không thể giải quyết? Hai người các cậu không phải bạn thân sao? Lớn lên cùng nơi, quan hệ tốt đến mức cả bàn chải cũng dùng chung, chỉ chưa từng xài chung phụ nữ thôi, ha ha." Không có người ngoài, cục trưởng nói chuyện cũng hơi tùy ý, lại không ngờ tới đã đâm trái tim hai người bị thương.
Giang Thiệu và Tả Trí ngoài cười làm lành gật đầu nói phải, nhưng khi ánh mắt chạm vào nhau lại cùng nhau tránh ra. Giang Thiệu buồn bực trong lòng, người này già mà không kính, thật là không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì.
Hôm nay là ngày Cận Thanh trở về, sau khi Giang Thiệu tan việc theo thói quen lấy điện thoại di động ra xem trong danh sạch gọi có tên Cận Thanh không, ngón tay vuốt ve màn hình hai cái cuối cùng mới buông tha. Suy nghĩ một lát sẽ gửi tin nhắn cho cô.
Cận Thanh mới vừa xuống máy bay, kéo va ly trở lại túc xá. Đồng phục còn chưa thay thì dạ dày đã sôi trào, che miệng chạy vào phòng vệ sinh nằm ở trên bồn cầu nôn. Phản ứng của cô càng lúc càng dữ, động một chút là rất buồn nôn, hôm nay nữ tiếp viên hàng không cùng đội bay còn nhạo báng cô có phải mang thai không.
Cận Thanh mở vòi nước rửa mặt, tỉnh táo lại liền thấy khá hơn. Xoay người lại liền nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai đang dựa bên khung cửa. Trong mắt người đàn ông có tức giận rõ ràng, cũng đang cố gắng đè nén.
Cận Thanh hơi nhếch nhác, kéo khăn lông lau mặt cố gắng che giấu. "Thanh Văn? Anh tới lúc nào?"
Hạ Thanh Văn không lên tiếng, ánh mắt sáng quắc nhìn, Cận Thanh xõa tóc dãn gân cốt, dáng vẻ mệt mỏi đi ngang qua người anh. "Mệt quá."
Hạ Thanh Văn lập tức từ phía sau ôm lấy cô, đôi môi dán vào cổ của cô. "Từ ngày mai không cần bay nữa."
"Ngày mai vốn không cần bay."
"Anh nói hủy bỏ tất cả chuyến bay của em sau này." Hạ Thanh Văn dùng sức mà thận trọng ôm cô, đôi tay che ở trên bụng cô, thanh âm trầm thấp hơi run rẩy.
"Tại sao muốn hủy bỏ? Em còn chưa ——"
"Cả Phi Dương đều là của anh, anh nói không cho em bay thì em không thể bay!" Hạ Thanh Văn hơi kích động, xoay người cô qua nâng mặt của cô lên. "Tại sao mang thai mà không nói với anh? Nhất định phải chờ bụng lớn không gạt được mới chịu nói?"
Cổ họng Cận Thanh căng thẳng, hốc mắt hơi ê ẩm. "Không phải của anh."
"Lặp lại đứa bé không phải của anh lần nữa anh liền kéo em đi đăng ký ngay!" Hạ Thanh Văn bất đắc dĩ. "Em và anh ta không ở cùng nhau bao lâu anh còn rõ ràng hơn em, đừng làm kiêu nữa, em yêu anh, nếu không đã sớm bỏ đứa bé này chứ không giữ nó lại."
Nước mắt Cận Thanh lách tách rớt xuống. Hạ Thanh Văn nói rất đúng, cô yêu anh. Từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ở hàng không Phi Dương, Cận Thanh đã bị sự ưu tú của anh hấp dẫn. Đó là một loại ưu tú rõ ràng khác với Giang Thiệu.
Chỗ tốt của Giang Thiệu đều là vì cô mà có, anh làm sao trưởng thành đến như hiện nay Cận Thanh đều nhìn rõ, vô luận như thế nào Giang Thiệu trong lòng cô thủy chung vẫn là đứa trẻ hư lúc nhỏ, bản chất vẫn là lưu manh.
Mà Hạ Thanh Văn thì khác, ở trong mắt Cận Thanh tất cả hào quang của anh ta giống như có được từ khi ra đời, đó là sự ưu tú bẩm sinh không giống người đàn ông, là thứ người khác không vượt qua được. Càng tiếp xúc với anh càng không cách nào kháng cự tim của mình, từ đó rốt cuộc đi tới bước này.
. . . . . .
Giang Thiệu gửi tin nhắn tới, Cận Thanh liếc mắt nhìn Hạ Thanh Văn ngủ say trên giường, lặng lẽ mặc quần áo tử tế rồi rời đi.
Giang Thiệu có mấy ngày không gắp Diệp Tiểu An rồi, trước mắt anh là "Người chờ xử tội" nên cũng khô