Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341626
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1626 lượt.
y tính chẳng phân biệt được ngày đêm, không chỉ hoàn thành nhiệm vụ tháng này, các bản thảo tiếp theo cũng hoàn thành. Biên tập bị hiệu suất kinh hãi của cô hù sợ, vội vàng tự mình pha trà cho cô, tha thiết quan tâm. "Không phải em không muốn làm nữa chứ?"
Diệp Tiểu An lắc đầu, cái miệng nhỏ nhấp một ngụm hồng trà không lên tiếng. Tròng mắt của biên tập xoay động, hiểu ý kéo tay cô một cái.
"Có gì đâu, chị sẽ thương lượng với ở trên xem có thể tăng tiền nhuận bút cho em không, không được nữa thì chị sẽ tranh thủ cho em tất cả tiền lì xì tiền thưởng!" Biên tập vỗ ngực một cái, "Cứ để chị lo, Tiểu An a, em không thể bỏ mặc chị, chúng tôi còn chuẩn bị xuất bản tập tác phẩm của em đấy."
". . . . . ." Diệp Tiểu An thiếu chút nữa phun ngụm hồng trà ra ngoài. Cô chỉ bởi vì chuyện của Giang Thiệu nên tâm tình không tốt, hóa bi phẫn làm động lực cần lao một ohen thôi, thật đúng là có "Mất" phải có được.
Vơ vét rất nhiều tập tranh kỷ niệm số lượng có hạn và dụng cụ hàng năm có tiền không mua được, Diệp Tiểu An hài lòng rời đi. Mặc dù đã không phải lần đầu tiên xuất bản tập tác phẩm của mình, nhưng cô vẫn rất vui vẻ. Vui vẻ muốn chia sẻ với ai đó, Diệp Tiểu An nghĩ tới Tả Trí, lập tức bấm điện thoại của anh.
"Nha đầu thối mau trở lại, anh đang ở cửa nhà em!" Tả Trí vốn muốn làm rõ nguyên nhân Giang Thiệu và Cận Thanh chia tay, về nhà còn dễ cho mẹ một lời giải thích. Nào biết Giang Thiệu không nói một chữ, không thể xả ra buồn bực thật làm người ta đau đầu.
Diệp Tiểu An vội vàng ở ven đường đón xe trở về ching cư Tử Kinh, cũng may không xa nhà lắm. Cô tiện tay lật tờ tạp chí dành cho khách ở trên xe taxi, nhìn thấy phần quảng cáo cho mướn nhà liền có suy nghĩ.
. . . . . .
Giang Thiệu mới mở điện thoại di động lên liền xém bị tin nhắn đè chết, tên của mẹ và Ôn Hinh hiện đầy trên màn hình, thật là làm cho người ta phiền não. Chuyện chia tay với Cận Thanh anh đã không nói với ai, vậy cũng chỉ có thể là Cận Thanh tự nói ra. Trái tim Giang Thiệu lạnh đi, ban đầu hai người xác định quan hệ sao cô không gấp gáp chiếu cáo thiên hạ thế chứ?
Anh không hề xem tin nhắn nào cả, trực tiếp xóa sạch hộp thư. Ngón tay nhấn nút xóa dừng lại chốc lát, cuối cùng vẫn nhấn xuống, sau đó tin nhắn của Cận Thanh lúc trước còn lưu lại cũng được xóa sạch. Con người, có lúc thật không nói rõ được ai mới tàn nhẫn.
Sự tàn nhẫn mà Cận Thanh dành cho anh xuất phát từ việc không có tình yêu, như vậy Giang Thiệu thì sao?
Bỏ đi hết tất cả không thuộc về cô khỏi cuộc sống mình, nhưng vẫn giữ lại những tin nhắn này, muốn nhấn nút xóa bỏ ngay thì quả thật không làm được. Thì ra chuyện mất đi, cũng không quá khó tiếp thu như tưởng tượng.
Có lẽ cảm giác đau đớn của anh đã bị mấy năm huấn luyện làm cho chậm lại. Anh trung thành cảm ơn kinh nghiệm trong mấy năm làm lính đặc biệt.
Đã từng nhìn thấy một câu thế này, cách hữu hiệu nhất để cho một người trở nên mạnh mẽ là làm cho anh ta có một người muốn bảo vệ. Nhưng sự kiên cường của Giang Thiệu rốt cuộc lại dùng để bảo vệ mình, người anh vốn muốn bảo vệ, từ đầu chí cuối đều không cần anh.
. . . . . .
Không đợi để xuống điện thoại di động thì đã có một cuộc gọi đến, Giang Thiệu chần chờ không nghe, sau đó điện thoại của Tả Trí cũng vang lên.
Tả Trí vừa nhìn số sống lưng liền cứng đờ, ngồi nghiêm chỉnh, khó được nghiêm chỉnh ừ a hai tiếng rồi đưa di động cho anh. Giang Thiệu làm như không nhìn thấy anh, đi thẳng vào phòng bếp tìm đồ ăn.
Tả Trí không nói nhiều, một mực cung kính đối với người trong điện thoại, chỉ thiếu kính quân lễ. "Báo cáo sếp, Giang Thiệu cự tuyệt nhận điện thoại của ngài. . . . Dạ! Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ! Xin sếp yên tâm!"
Cúp điện thoại rồi Tả Trí làm bộ lau mồ hôi, "Lệnh tôn đại nhân mấy thập niên qua vẫn uy vũ như một ngày!"
"Mấy thập niên qua cậu vẫn nịnh bợ như một ngày." Giang Thiệu lạnh giọng cười.
Lúc này bên ngoài truyền đến động tĩnh đóng cửa, chắc hẳn Diệp Tiểu An đã trở lại. Tả Trí cười như côn đồn nhún nhún vai, "Tuần sau ba anh về, anh rửa kỹ cái mông chờ bị đánh đi, yên tâm, hậu sự anh em nhất định giúp cho anh thuận lợi vui vẻ, anh không cần lo lắng."
"Bình thường ba tôi trở về thì ba cậu cũng về theo, nếu để ba cậu biết tác phong sống của cậu. . . ." Giang Thiệu nghiêng đầu chậc một tiếng, "Yên tâm, có chuyện thì anh em sẽ đốt giấy tiền vàng cho cậu."
Tả Trí cảm thấy sau lưng ớn lạnh, ảo não cụp đuôi chạy trốn.
﹡
Lúc Tả Trí đi vào thì Diệp Tiểu An mới vừa thay xong quần áo ở nhà, anh chỉ kịp thấy một phần lưng. "Đừng mặc, trời nóng như vậy mặc đồ trong nhà dầy thế sẽ nổi sẩy mất."
Tả Trí cười đùa từ dưới quần áo đưa vào một cái tay sờ soạng hai cái, Diệp Tiểu An kinh sợ lập tức nhảy ra thật xa, khiến Tả Trí lúng túng dừng tay lại ở giữa không trung. Từ sau chuyện báo cảnh sát hoang đường lần đó Diệp Tiểu An liền bắt đầu vô tình cố ý kháng cự sự đụng chạm của anh.
Diệp Tiểu An cũng cảm thấy mình thất lễ, giả bộ không vui cong miệng lên, "Anh đừng xuất quỷ nhập thần dọa người, đi bộ cũng không r