Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341659
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1659 lượt.
."
Bác sĩ cũng là người khôi hài. "Hả? Vị tiểu thư này không thừa nhận à, xấu hổ sao?"
"Cô ấy quả thật da mặt mỏng, dễ dàng xấu hổ." Giang Thiệu cười nói, bác sĩ ý vị sâu xa "uh" một tiếng. Thật ra thì lời ngầm là: có gian tình.
Diệp Tiểu An là loại người bạn càng trêu chọc thì da mặt cô càng mỏng, mọi người cả phòng mập mờ mỉm cười nhìn cô, khiến cô lập tức đỏ bừng cả mặt, căm tức nhìn Giang Thiệu. "Anh đừng nói lung tung được không, sẽ khiến người khác hiểu lầm."
"Tôi đâu có hiểu lầm, tiểu thư đừng lo lắng." Bác sĩ cười lên thật to, tiếp đó y tá trẻ cũng che miệng cười duyên theo. "Không có ai hiểu lầm, chúng tôi biết hai người không có quan hệ gì cả."
"Thật không phải! Chúng tôi —— ai Giang Thiệu, nói chuyện với anh đó! Tôi nói bọn họ không tin."
Giang Thiệu không cười cô, bộ mặt phớt tỉnh giải thích. "Tốt lắm các vị, chúng tôi thật không có quan hệ gì, các vị cười nữa thì cô ấy xấu hổ chết mất."
Chờ đoàn người này rời đi, núi lửa của Diệp Tiểu An mới bộc phát. "Ai có liên hệ với anh chứ! Anh tôn trọng sự thật có được không! Tôi còn chưa gả đi anh đã hủy danh tiết của tôi, sau này tôi làm sao gặp người ta?"
Giang Thiệu cố ý nhìn cô một cái. "Sự thật? Sự thật chính là mặc dù đêm đó tôi khốn kiếp, nhưng chúng ta quả thật đã có quan hệ rồi."
Mặt của Diệp Tiểu An lập tức trầm xuống, nhặt cái gối ôm trên ghế lên ném về phía anh, vừa đúng lúc chọi trúng vết thương của anh. "Anh còn mặt mũi nói vậy!"
Giang Thiệu rên lên một tiếng, che ngực cúi người. "Tôi không chết trong tay người xấu mà là bị em giết chết."
Thấy anh giữ vững tư thế khổ sở đó một hồi, Diệp Tiểu An mới nhận ra mình thật sự chọi đau anh. "Anh không sao chớ? Cho tôi xem."
Diệp Tiểu An ngồi ở bên giường gỡ tay của anh ra, Giang Thiệu chợt cầm ngược tay nhỏ bé của cô. Diệp Tiểu An căng thẳng trong lòng, "Anh làm gì thế! Mau buông ra!"
"Buông ra cũng được, nhưng em phải trả lời một câu của tôi."
"Anh không sao rồi, buông tôi ra trước rồi nói." Diệp Tiểu An không dám giãy giụa quá, lúc nãy nhìn thấy vết thương của anh liền bị giật mình mạnh. Rất khó tưởng tượng một người khỏe mạnh lại bị thủng một lỗ to trên người. Cô còn tưởng rằng nhiều nhất là một vết nhỏ, thì ra trên ti vi diễn đều là giả, vết thương đạn bắn chân chính thật khủng bố, bây giờ nghĩ lại còn khiến cô run lên.
"Em ghét tôi sao?"
"Nói nhảm."
"Nếu như không có chuyện đêm đó, em sẽ ghét tôi sao? Nói thật."
". . . . . ." Nếu như không có hai chữ "nói thật" của anh, đáp án Diệp Tiểu An bật thốt lên nhất định là... "Ghét".
Mà anh vừa nói như thế, Diệp Tiểu An lại chợt cảm thấy vấn đề này tựa hồ phải suy tư một chốc mới có thể trả lời. Giang Thiệu nhìn ra sự do dự của cô, "Nếu như không có chuyện kia em sẽ không ghét tôi phải không?"
"Vậy thì thế nào, dù không ghét anh thì cũng không thể yêu anh." Diệp Tiểu An cố gắng rút tay mình ra khỏi bàn tay của anh từng chút, không ngờ Giang Thiệu lại hỏi cô vấn đề kế tiếp.
"Tại sao không thể yêu tôi?"
Diệp Tiểu An trợn tròn hai mắt nhìn anh, nửa ngày mới nói ra được. "Anh, đầu óc anh cũng bị thương à? Anh là bạn của Tả Trí, mà anh ta là bạn trai tôi, sao tôi có thể yêu anh?"
"Em muốn làm kẻ thứ ba?"
"Tuyệt không! Anh đừng có xem thường tôi, Diệp Tiểu An tôi cũng là người có nhân cách có phẩm đức! Trước đó tôi không biết anh ấy đã kết hôn, nếu như tôi biết tuyệt đối sẽ không ở bên anh ấy!"
Giang Thiệu hơi nhếch khóe miệng, "Nếu là vậy, bây giờ em hãy trả lời câu hỏi trước đó của tôi."
Câu hỏi trước đó là, tại sao không thể yêu anh.
Yêu anh, yêu Giang Thiệu. . . . . .
Diệp Tiểu An nhìn vào con ngươi đen nhánh của anh, nihiệt độ của anh truyền đến tay, không biết vì sao trái tim bắt đầu đập thình thịch.
Giang Thiệu chậm rãi nâng tay phải bị thương lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng như có như không chạm vào mặt cô, sờ sờ. Hô hấp của Diệp Tiểu An như sắp dừng lại, lập tức rối loạn.
Giang Thiệu thấy thế, chợt buông tay cô ra, thân thể ngã ra sau. "Trưa rồi ăn món gì? Ngàn vạn đừng lấy mỳ ăn liền ứng phó tôi."
Ầm!
Ý thức trở lại trong cơ thể của cô, Diệp Tiểu An nuốt một ngụm nước bọt, "Vậy cơm chiên Dương Châu được không?"
"Ừ, nhớ cho ít dầu muối, cà rốt và chân giò hun khói phải cắt thành viên nhỏ mà không phải miếng lớn, đừng cắt vào tay, ngoài ra phải dùng nước trụng đậu trước."
Diệp Tiểu An đã đi tới cửa, nghe anh dặn dò lại dừng lại, "Hay là ăn cơm rang trứng thôi. . . ."
Giang Thiệu nhắm mắt lại, ". . . . Chú ý chớ xào cả vỏ trứng gà."
Khi Diệp Tiểu An lẩm bẩm cằn nhằn trong phòng bếp, Giang Thiệu cố gắng tự làm vật lý trị liệu cho tay phải, giai đoạn này không thể vận động quá miễn cưỡng, không thể ăn nhiều, chỉ có thể hoạt động ngón tay một cách cơ bản nhất.
Nhìn phản ứng vừa rồi của cô, Giang Thiệu coi như hài lòng, ít nhất không phải không có chút cảm giác nào với anh. Chưa đợi anh thấy thỏa mãn, điện thoại di động ở đầu giường lại vang lên.
Vẫn là dãy số đã thuộc lòng, Giang Thiệu suy nghĩ chốc lát rồi nghe. "A lô?"
"Giang Thiệu, nếu anh