Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341662

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1662 lượt.

tướng.
". . . . Là thế, nhưng cũng không phải." Nếu đã nói rõ, Cận Thanh liền hạ quyết tâm muốn nói rõ ràng hết luôn, nhưng trước khi cô mở miệng đã liếc mắt nhìn Diệp Tiểu An.
Diệp Tiểu An rất thức thời, đứng dậy tránh.
"Ngồi xuống." Giang Thiệu đè lại vai Diệp Tiểu An, tầm mắt chăm chú nhìn vào gương mặt xinh đẹp của Cận Thanh, "Giữa tôi và em không có chuyện gì không thể cho cô ấy biết."
Sắc mặt Cận Thanh biến hóa, trong ánh mắt lúc nhìn lại Diệp Tiểu An có thêm chút khinh bỉ và lạnh lùng."Thật xin lỗi, em không nên khiến anh mất thời gian nhiều năm qua, anh tốt với em, em nhớ được, cũng muốn ở bên anh cả đời, nếu như. . . . . ."
Giang Thiệu không tiếp lời, đợi cô nói tiếp.
"Giang Thiệu, em phát hiện tình cảm thật sự là không có biện pháp tự khống chế, yêu và không yêu đều thế, có lẽ chúng ta rốt cuộc không phải thuộc về nhau, có một số việc đều không kìm hãm được." Cận Thanh mím môi, "Việc này em nghĩ anh có thể hiểu, em vốn không muốn có kết quả gì với anh ấy, luôn giữ một khoảng cách với anh ấy, lần đó công ty có hoạt động quan hệ hữu nghị. . . . Là ngoài ý muốn, đứa bé cũng là ngoài ý muốn, lúc em phát hiện cái thai đã sắp hai tháng, khi muốn bỏ thì bác sĩ nói cho em biết ——"
Cạch!
Diệp Tiểu An rốt cuộc không kềm chế được đặt mạnh ly nước lên bàn, dùng sức quá mạnh nên nước tràn ra ướt khăn trải bàn.
Cô vọt một cái đứng lên, cắn răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Cận Thanh. "Nếu như không phải chị mang thai tôi thật sự muốn tát chị! Loại phụ nữ như chị rốt cuộc có tim hay không? Có thể làm ra chuyện như vậy còn nói ra những lời này! Chị đi tìm ba đứa bé đi! Tìm Giang Thiệu làm gì! Có biết bởi vì sự ích kỷ của chị mà khiến Giang Thiệu chịu tiếng xấu! Tôi không nhìn ra chị có gì đáng để anh ta từng bảo vệ chị trước mặt cha anh ta! Lợi dụng lòng tốt của anh ta với chị nên có thể không chút kiêng kỵ tổn thương người à! Không cảm thấy vô sỉ sao! Không sợ gặp báo ứng sao!"
"Diệp Tiểu An. . . ." Giang Thiệu không ngờ cô kích động như thế, đưa tay muốn kéo cô, lại bị cô hất mạnh ra.
"Còn anh nữa!" Diệp Tiểu An hận hận quay đầu lại, "Anh thật hèn! Người phụ nữ như vậy mà anh còn tới làm gì! Anh mặc kệ sống chết của cô ta đi! Anh rõ là. . . . Thật là tức chết tôi rồi! Tôi mặc kệ, tôi đi đây!"
Diệp Tiểu An nói xong vội vã rời đi, mà Giang Thiệu rõ ràng nhìn thấy nước mắt ẩn trong mắt cô khi cô xoay người.
Giang Thiệu không có kéo cô, vết thương bị cô hất ra nên đau đớn. Anh thở dài cam chịu, "Tôi biết rõ em có ý gì, có lẽ ngày trước tôi thật sự quá nuông chiều em, mới cho em tư cách không chút kiêng kỵ, hiện tại tôi thu hồi tư cách này."
Giang Thiệu không muốn ở lại thêm một giây nào nữa, mà Cận Thanh lại hết sức gọi anh lại lúc anh xoay người. "Cô gái này không phải người tình của Tả Trí à, oh, cảm thấy không chiếm được gì từ người cậu ấy nên dời mục tiêu sao?"
Giang Thiệu hít thật sâu, quay đầu lại nhìn thẳng cô cực kỳ nghiêm túc nói từng chữ từng câu. "Cô ấy không giống cô, Cận Thanh, đến bây giờ tôi mới không thể không thừa nhận, cô và cô ấy chênh lệch rất nhiều, Diệp Tiểu An là một cô gái mà em vĩnh viễn kém xa, tôi thật sự không biết quá khứ mình yêu cô cái gì."
Dứt lời, Giang Thiệu rời đi không còn lưu luyến, Cận Thanh nhìn bóng lưng của anh chậm rãi nắm chặt tay, trong lòng cảm xúc lẫn lộn.
Diệp Tiểu An chạy trong mưa, thậm chí đã quên mở dù. Chợt bị một sức lực kéo từ phía sau, cơn mưa xối xả hình thành màn mưa dường như ngăn trở tầm mắt của cô, nhưng cô biết người kéo cô là Giang Thiệu.
Giang Thiệu mạnh mẽ kéo cô đến một nơi tránh mưa, trên mặt trên người Diệp Tiểu An đều là nước, quần áo ướt sũng dính sát ở trên người, nhếch nhác không chịu nổi. Giang Thiệu cởi áo khoácxuống không để ý cô phản đối phủ thêm cho cô.
"Tôi không phải loại tiểu thư yếu ớt như cô ta, không cần anh —— ưmh!" Câu nói kế tiếp của Diệp Tiểu An bị đôi môi chợt đưa tới của anh đè chặt lại.
Đợi khi lưỡi của anh thăm dò vào trong miệng cô thì Diệp Tiểu An mới ý thức được Giang Thiệu đang hôn cô.



Chúng Ta Có Muốn Thử Không?
Trong lòng bỗng dưng căng thẳng, đầu lưỡi bị anh linh xảo quấn lấy, quấn quanh. . . . Diệp Tiểu An từ trong cơn chấn kinh phục hồi tinh thần lại, bắt đầu phản kháng kịch liệt. Mà Giang Thiệu giống như là quyết tâm, mặc cô giãy giụa liều mạng, lợi dụng ưu thế thân thể ôm chặt cô vào trong ngực, cũng từng bước một buộc cô lui về phía sau, cho đến khi sống lưng cô dính vào vách tường, không có đường lui nữa.
Khí thế bất chấp tất cả này khiến toàn thân Diệp Tiểu An tê dại, làm sao cũng không chống lại được hơi sức của anh, thậm chí bị anh ẵm lên, hai chân chỉ có mủi chân mới chạm được mặt đất.
Phía sau là tường, trước người là anh. . . . . .
Tất cả mưa to gió lớn đều bị anh ngăn ở bên ngoài, thế giới của Diệp Tiểu An chỉ có nụ hôn nóng bỏng bá đạo của Giang Thiệu và sự rung động không có cách nào diễn tả.
Diệp Tiểu An kinh ngạc trợn tròn cặp mắt. Một người đàn ông thuộc về mình cô, không cần ch