Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341660

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1660 lượt.

làm gì khác hơn là nhắm mắt hỏi. "Vết thương trên đầu anh thế nào?"
Hứa Bình Hi cười, "Cô không nhắc thì thiếu chút nữa tôi quên rồi, chuyện này Giang Thiệu phải phụ trách đó, người phụ nữ của anh đánh tôi bị thương."
"Tôi không phải ——" Diệp Tiểu An nhíu lông mày gấp gáp cãi lại, lại bị Giang Thiệu đoạt lời nói. "Phụ trách, cậu cứ tính tiền đi."
Hứa Bình Hi chậc chậc cảm thán, "Nếu cậu ở thương trường thì sẽ là một nhân vật giỏi giang một cõi đấy."
Diệp Tiểu An thấy mình không được để ý tới, không khỏi đề cao âm lượng. "Tôi không phải người phụ nữ của anh ta, tiền thuốc tôi sẽ trả cho anh, không cần người khác."
"Thật có cốt khí, ngươi biết gương mặt của tôi đáng bao nhiêu tiền đây cô nương, lúc có chỗ dựa thì nên tận sức chứ đừng lãng phí gì cả."
"Chẳng lẽ anh là loại đàn ông dựa vào bộ mặt mà ăn cơm?" Diệp Tiểu An không thích ý cợt nhã trêu chọc trong lời nói của Hứa Bình Hi, "Thật ngại, tôi không biết bảng giá của anh, nhưng mặc kệ bao nhiêu tôi đều sẽ trả, lặp lại lần nữa tôi và anh ta không có quan hệ, nếu như Hứa tiên sinh không biết tôn trọng người khác thì tôi không ngại dùng bạo lực lần nữa đâu."
Cô quá nghĩa chánh ngôn từ, khiến Hứa Bình Hi đặc biệt mất mặt, ngại vì Giang Thiệu ở đây nên anh không dám nói lời nào. "Há! Cô gái này, uh, cô xem như vừa rồi tôi chỉ đánh rắm thôi."
Diệp Tiểu An hừ một tiếng hất đầu, mà Giang Thiệu, lại nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ không thấy rõ cảnh sắc, mím môi trầm mặc như có điều suy nghĩ.
. . . . . .
Hứa Bình Hi lái xe đến Động Tình Vị Lôi, lúc xuống xe Diệp Tiểu An gặp phải một cơn gió mạnh gào thét thổi tới, mở dù mà dù cũng không bung ra, hạt mưa lạnh lẽo hắt vào người khiến cô lạnh cóng run rẩy. Cô đang phấn đấu với gió lớn và câu dù đột nhiên cảm thấy mưa gió nhỏ đi.
Giang Thiệu kéo áo khoác ra ôm cô vào ngực rồi dịu cô đi tới cửa, "Em mặc ít quá."
Cử động này nhìn như thân mật, nhưng giọng nói của Giang Thiệu lại rất nghiêm chỉn. Diệp Tiểu An cảm thấy không được tự nhiên vội vàng kéo ra khoảng cách, hơn nữa lại có thể nghe ra quan tâm rõ ràng trong lời nói của anh. "Không cần không cần! Anh mặc áo vào đàng hoàng đừng làm ướt vết thương."
"Em đi nhanh chút là không sao." Giang Thiệu lại nhẹ nhàng kéo cô trở về.
Một màn này rơi hết vào trong mắt Cận Thanh, cô dời tầm mắt đi khuấy khuấy ly sữa nóng trong tay, giơ tay nhấc chân hết sức ưu nhã.
Lúc sắp đến cửa Diệp Tiểu An chạy bịch bịch vào trước, cúi đầu sửa sang lại áo và tóc bị gió thổi loạn. Giang Thiệu biết cô đang lạnh, nên nhận lấy khăn lông người hầu bàn đưa lên lau nước dính trên mặt cô.
"Tôi tự làm. . . ." Diệp Tiểu An cầm khăn lông có phần băn khoăn lo lắng, Giang Thiệu làm quá tự nhiên, khiến tim cô đập thình thịch, tầm mắt ngắm loạn chứ không dám nhìn anh.
Khi thấy người ngồi gần cửa sổ là ai Diệp Tiểu An mới thình lình rùng mình một cái. "Anh muốn gặp Cận Thanh? Vậy kêu tôi theo tới làm chi? Để tôi làm kỳ đà cản mũi à?"
"Anh đã sớm chia tay với cô ấy, không ở lâu đâu, chỉ nói mấy câu thôi, em ở bên cạnh chờ anh một lát là xong."
Cận Thanh nghe tiếng bước chân, ngẩng đầu thấy Giang Thiệu đã đi tới trước mặt, Diệp Tiểu An đi theo phía sau anh. Giang Thiệu ngồi xuống, Diệp Tiểu An không có ngồi song song Giang Thiệu mà là đơn độc ngồi ở bên kia.
"Tôi tới trễ sao?" thanh âm Giang Thiệu lạnh nhạt.
"Là em tới sớm thôi." Cận Thanh mỉm cười, nhìn cũng chưa từng nhìn Diệp Tiểu An một cái.
Trước kia hẹn hò Cận Thanh vĩnh viễn đều khiến anh chờ, hiện tại ai đi đường nấy, cô ngược lại biết đúng giờ rồi.
"Có chuyện gì em nói thẳng đi." Người hầu bàn bưng hai ly nước lọc đến, Giang Thiệu không có gọi thứ gì ngoài định mức, dáng vẻ như lúc nào cũng có thể đi. Cận Thanh dừng một lát, nhấp một hớp sữa nóng. "Em tới nhận lỗi với anh, em lo lắng mẹ em nhất thời không tiếp thụ nổi, nên chuyện chia tay không có nói quá cặn kẽ với bà, lúc bà ấy đi tìm ba anh em không có ở trong nước, sau khi trở về mới biết chuyện này."
"Nói tiếp."
"Chú Giang đã đến tìm em."
"Chuyện này tôi không biết, lúc ông ấy tìm em tôi cũng không có ở trong nước."
Cận Thanh mấp máy khóe miệng, giương mắt nhìn anh. "Anh biết em mang thai?"
Diệp Tiểu An bỗng chốc thẳng sống lưng, trong nội tâm hồi hộp, mắt nhìn về phía Giang Thiệu, kỳ quái phản ứng của người đàn ông này tại sao có thể bình tĩnh như thế. Người phụ nữ đã chia tay lại mang thai con của ex boyfriend, chuyện này thật hoang đường.
Giang Thiệu uống một ngụm nước, "Em rốt cuộc muốn nói cái gì?"
"Em đã mất đi một đứa bé, nếu như giết đứa bé trong bụng nữa em lo về sau sẽ khó mang thai, bác sĩ nói thể chất của em không thích hợp ——"
"Cận Thanh." Giang Thiệu trầm thấp gọi tên của cô, rốt cuộc không còn thấy vẻ dịu dàng trong quá khứ. "Có phải ngày trước tôi quá nhường nhịn em, khiến em quên mất tôi cũng có ranh giới không thể tha thứ? Em muốn nói tôi biết cái gì? Nói cho tôi biết em muốn giữ lại đứa bé này nên mới đành chia tay với tôi?"
Diệp Tiểu An nghe như rơi vào trong sương mù, không rõ chân