XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341647

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.

tiến tới bên cạnh anh cười hì hì dính lên. "Anh đã về rồi! Ngày mai anh phải đi kiểm tra đó."
Giang Thiệu hôn cô hai cái rồi ôm hông của cô gối đầu ở trên người cô, trong chốc lát Diệp Tiểu An liền bị đè khó thở, uốn éo muốn bò ra ngoài như con cá chạch. Giang Thiệu siết chặt cánh tay nhắm mắt lại nói: "Ôm một lát thôi, anh rất cố gắng ngủ nhưng không ngủ được, đầy trong đầu đều là vụ án."
Diệp Tiểu An từ chối, rút một cái tay ra xoa bóp đầu của anh. "Em chỉ phục vụ cho anh một khúc hát ru thôi." Không đợi anh đồng ý Diệp Tiểu An đã mở miệng hát.
"Trăng cao gió mát yên tĩnh, lá cây che song cửa sổ, dế kêu rít rít, giống như tiếng đàn. . ."
Giọng hát nhẹ nhàng mềm mại của cô và cái tay nhỏ xoa huyệt thái dương của anh làm lòng của Giang Thiệu dần dần bình tĩnh lại, khúc hát kết thúc anh không khỏi bật cười. "Khúc hát ru xưa vậy, sao em biết được?"
"Khi còn bé mẹ luôn hát cho em nghe, bà hát rất hay, còn biết vẽ tranh, là cô giáo vỡ lòng của em!"
Lần đầu tiên Giang Thiệu nghe cô nói tới người nhà, tình cảm tự hào trong đó không lời nào có thể miêu tả được. "Hiện tại bà ở đâu?"
"Em cũng không biết bà ở đâu, bà ấy đã rời đi từ lúc em còn rất nhỏ. Anh của em nói bà ấy đi tìm người yêu của bà ấy, trưởng thành rồi em mới biết bà ấy và ba em căn bản không phải vợ chồng, chưa từng đăng ký và luôn chia giường ngủ."
Không biết là chữ nào trong lời nói của cô khiến Giang Thiệu trầm mặc ngắn ngủi, tiếp theo nghiêng người che lên người cô. Diệp Tiểu An giữ lại cái tay đang cởi nút áo cô, "Anh làm gì thế! Lại không thành thật, không phải buồn ngủ sao!"
Giang Thiệu kéo hai tay nhỏ của cô lên đỉnh đầu, tiếp tục cởi y phục cô ra. "Vận động thch1 hợp có lợi cho giấc ngủ."
"Vậy anh đi hít đất đi. . . ."
"Được, làm trên người em." Giang Thiệu nở nụ cười xấu xa, lưu loát cởi sạch đồ của cô, vừa trêu đùa cô vừa động tình hôn cô. "Có phải em đã tới cái kia không?" Thấy cô đặt vài bịch băng vệ sinh trong toilet.
"Ừ." Cô gật đầu.
"Khi nào kết thúc?"
"Ngày hôm qua."
Giang Thiệu nhất thời hưng phấn, "Mấy ngày không gặp có nhớ anh không?"
"Ưmh. . . . Nhớ." Hơi thở của cô rất nhanh trở nên rối loạn, gương mặt hồng hồng.
"Nhớ? Là chỗ này? Chỗ này? Hay là. . . . . ." Nụ hôn của anh từ môi của cô đến trước ngực của cô, sau đó tách chân của cô ra chậm rãi đẩy dục vọng vào. "Hay là nơi này?"
Cảm giá không mặc "áo tấn công" thật là mất hồn không gì sánh kịp. Động tác của anh rất nhanh trở nên hung mãnh, mà Diệp Tiểu An sớm quên vấn đề của anh. . . .
"Vận động trước l1uc ngủ" của Giang Thiệu kéo dài từ bốn giờ chiều đến mười giờ tối, sau đó thoả mãn ôm Diệp Tiểu An thoi thóp một hơi ngủ.
Hôm sau thời tiết cực tốt, Giang Thiệu cả đêm không mơ gì tỉnh lại trong tiếng chim líu lo, Diệp Tiểu An đang vùi ở trong ngực anh ngủ say như động vật nhỏ. Anh chưa bao giờ có thói quen ngủ nướng, nhưng sau khi ở bên cô lại thường bỏ qua thời gian tập thể dục buổi sáng, ôm cô đến khi cô tỉnh lại.
Hôm nay phải đi kiểm tra, Giang Thiệu rón rén rời giường tắm thật thoải mái, rồi gọi điện thoại kêu đồ ăn ở ngoài. Lúc kêu đồ thì phát hiện máy vi tính của Diệp Tiểu An chưa tắt nên đứng yêu nhìn.
Những thư mục tên "Tả Tiểu Trí vô địch số X" trước kia hiện tại đã đổi tên thành thư mục tài liệu bình thường. Giang Thiệu nhướng mày, nghĩ đến cái gì nên động động con chuột, điều tra tài liệu Giáp bị giấu. Không ngoài dự đoán quả nhiên là bản thảo chuyên mục 《 Ám Chiến 》 của cô.
Giang Thiệu nhìn mấy hình ảnh, không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, thân thể hơi nóng lên, chiến sĩ nhỏ cũng hơi ngẩng đầu. Quay đầu lại xem xét cô gái có tướng ngủ khó coi trên giường, âm thầm oán thật là người không thể xem bề ngoài, cần xem bao nhiêu "Phim tài liệu" mới có thể có cảnh giới này.
. . . . . .
Chuông cửa vang, Giang Thiệu khoác áo sơ mi đi mở cửa. Chàng trai đưa thức ăn đến nhìn thấy vết móng tay trên người anh liền sợ run lên sau đó mím môi trộm vui mừng. "Anh, có chừng mực nhé."
Giang Thiệu cười yếu ớt kín đáo đưa cho cậu hai tờ giấy lớn rồi vỗ vỗ đầu của cậu. "Anh biết rõ."
Diệp Tiểu An bị mùi thơm của thức ăn kêu tỉnh, từ chối thật lâu mới hé mở mắt. Giang Thiệu thần thái sáng láng nằm nghiêng ở bên cạnh cô chống đầu nhìn cô, siết chặt khuôn mặt nhỏ mềm của cô. "Dậy đi heo nhỏ, mặt trời đã đốt đến mông, tới lúc ăn rồi."
Diệp Tiểu An còn buồn ngủ nên vẫn chưa tỉnh táo lắm. Vừa muốn bộc phát cơn giận lúc rời giường thì tầm mắt nhìn phải những vết cào nông nông sâu sâu kia, những ký ức nóng bỏng tối hôm qua đột nhiên xông tới, đầu óc nổ tung lập tức rúc vào trong chăn. Vừa động liền thấy có chuyện, xương cốt cả người đau nhức như bị gỉ, hơn nữa giữa hai chân còn như bắt lửa.
Giang Thiệu cũng biết cô sẽ phản ứng thế này, cúi xuống hôn cô qua lớp chăn. "Đừng thẹn, gạo nấu thành cháo bao nhiêu lần rồi."
Thấy cô bất động, Giang Thiệu duỗi tay vào chăn kéo cô ra ngoài hôn rồi lại hôn. "Đừng ngủ nữa, dậy ăn một chút gì rồi theo anh đi kiểm tra."
"Tự anh đi đi, ai nói đi với anh." Diệp Tiểu An bụm