XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341645

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1645 lượt.

ản lãnh bảo vệ người phụ nữ của mình thì anh vẫn có, lần đó là cha anh không biết chân tướng mới có thể đối xử với em như thế, hiện tại ông ấy mà dám."
Diệp Tiểu An nháy mắt mấy cái, trong lòng vui vẻ xuống xe, khéo léo đi theo phía sau anh. Giang Thiệu đi hai bước quay đầu lại, "Mau tiến lên, đừng đi phía sau như người hầu."
"Vậy anh đi chậm một chút đi, chân em không có tí sức lực nào cả." Diệp Tiểu An vừa nói ra khỏi miệng liền hận không thể cắn đứt đầu lưỡi mình, lời nói không có tiền đồ như vậy cô cũng nói được. Xem đi, tên khốn này quả nhiên cười vô cùng hả hê đáng ăn đòn.
Giang Thiệu đẩy cửa vào nhà, kêu hai tiếng không ai trả lời. Anh đi thông qua cửa sau nhìn ra thì thấy Giang Chấn đang đánh Thái Cực trong sân, Cảnh Thiên đội mũ che nắng thật to, đứng trong nhà trồng hoa tỉ mỉ chăm sóc những loài hoa cỏ không danh quý nhưng vẫn được bảo dưỡng kỹ càng.
Hai vợ chồng tự làm việc của mình ai cũng không để ý ai, nhưng lại khiến người ta cảm thấy hết sức hài hòa.
"Giang Chấn, đem cây xẻng nhỏ bên kia đến cho em." Cảnh Thiên nhỏ nhẹ nói. Giang Chấn thu quyền, khom lưng nhặt lên xẻng nhỏ dính bùn trên đất bước vào vườn hoa, ngồi chồm hổm xuống cùng xới đất tu bổ với bà.
Diệp Tiểu An đợi một lát ở trong phòng khách, tay vòng trên bờ môi nhẹ giọng hỏi. "Nhìn cái gì thế?"
Giang Thiệu xoay tay lại vuốt vuốt tóc của cô, kéo cô trở lại phòng khách. "Em xem tivi đi, anh vào phòng bếp xem một lát."
"Vậy không hay lắm, để em giúp anh đi." Diệp Tiểu An nói xong vén tay áo lên.
"Tài nghệ của em giữ lại tàn phá một mình anh được rồi, chớ trả thù xã hội."
Diệp Tiểu An xấu hổ cong miệng lên, "Vậy anh còn sống chết muốn em chăm sóc anh, tự làm khổ à?"
"Anh là cảnh sát nhân dân, vì an nguy của nhân dân chỉ có thể hy sinh mình."
Lời này có ý gì chứ, tinh thần "xả thân" của anh làm cho trái tim Diệp Tiểu An ấm áp, cảm giác ở trong đó có phương thức biểu đạt tình cảm đặc biệt của Giang Thiệu, nói không chừng từ lúc đó đã bắt đầu thích cô rồi.
Trên thế giới này không có chuyện gì tốt đẹp hơn việc biết người bạn yêu cũng yêu bạn, Diệp Tiểu An cắn đốt ngón tay mừng thầm.
Sau lưng chợt truyền đến một tiếng ho khan mạnh mẽ, Diệp Tiểu An hồi hộp trong lòng, xoay người lại nhìn quả nhiên thấy Giang Chấn đang chắp tay đứng, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt lấp lánh. Một loại cảm giác bị áp bức vô hình đập vào mặt, cô không tự chủ đứng nghiêm ngay ngắn.
"Bác Giang."
Giang Chấn nhìn lên nhìn xuống đánh giá cô, trả lời không nhanh không chậm: "Lại gặp mặt rồi Diệp tiểu thư."
"Gọi cháu Tiểu An được rồi ạ." Diệp Tiểu An lúng túng không thôi. Giang Chấn đi vòng qua ngồi xuống ghế sa lon chính, liếc nhìn cái túi lớn trên khay trà, Diệp Tiểu An lập tức đẩy đồ đến trước mặt ông.
"Đây là đồ Giang Thiệu cố ý mua cho ngài và dì."
"Mua nhiều đồ như vậy làm cái gì? Trở về nhà mình chứ đâu phải la cà nhà ai." Giang Chấn gật đầu một cái ra hiệu cô ngồi xuống, "Diệp tiểu thư bao nhiêu tuổi rồi hả?"
"24."
"Làm công việc gì?"
"Vẽ tranh cho người ta." Diệp Tiểu An ngoan ngoãn trả lời, trong lòng nghĩ ông ấy không phải sớm điều tra cô rồi sao. . . .
"Nghề chính là gì?"
Diệp Tiểu An mím môi cười, "Đó chính là nghề nghiệp của cháu."
"Nghề nghiệp hoạ sĩ?"
"Ưmh, xem như thế đi." Cô xin lỗi nắm tóc. Không ngờ Giang Chấn cười hai tiếng ha ha. "Cháu và dì Cảnh đều thích vẽ, rãnh rỗi hai người có thể hàn huyên một chút."
"Nói em cái gì thế?"
Cảnh Thiên cười nhẹ nhàng đi vào từ sân sau, nhìn thấy Diệp Tiểu An trên ghế sa lon, nhất thời ngẩn ra, nụ cười cứng ở trên mặt.
Diệp Tiểu An nhìn thấy Cảnh Thiên thì kinh ngạc nhảy dựng lên từ trên ghế salon, không dám tin nhìn chằm chằm mặt bà để quan sát. Cử động kỳ quái của hai người khiến Giang Chấn cau mày, "Hai người xảy ra chuyện gì?"
"Con là Tiểu Diệp Tử?" Cảnh Thiên che môi, trong mắt có ánh lệ.
Đôi mắt Diệp Tiểu An đỏ lên nghẹn ngào nói không ra lời.
Lúc này Giang Thiệu từ phòng bếp ra ngoài, vừa muốn nói gì thì nhìn thấy Diệp Tiểu An và Cảnh Thiên như thế, suy nghĩ nhanh chóng xoay tròn ở trong đầu.
Hồi tưởng thời điểm Cảnh Thiên đến nhà bọn họ, chính là ở độ tuổi mà Diệp Tiểu An kể với anh.
Anh hơi đổi sắc mặt, không trùng hợp như vậy chứ. . . .






Chuyện Này Số Mệnh Đã Định
Màn đêm buông xuống, đèn sáng lên rực rỡ. Giang Thiệu ngồi ở trên đài đá trong sân hút thuốc lá, bên chân có một đống tàn thuốc. Giang Chấn ngồi trên một đầu khác của ghế mượn ánh đèn đọc sách, tay huơ quyền ho khan. "Tắt."
Giang Thiệu ngoảnh mặt làm ngơ, hút xong một điếu lại đốt một điếu, hút đến mình cũng ghê tởm. Giang Chấn khép sách lại vỗ vào trên bàn tre, "Con chả có tiền đồ gì!"
Giang Thiệu nhếch môi cười, "Đổi thành cha và Cảnh Thiên, không chừng cha còn không bằng con đấy."
"Nói cái gì!" Giang Chấn quát khẽ, "Con và Diệp Tiểu An đâu phải là anh em ruột có liên hệ máu mủ!"
Giang Chấn trầm mặc, nhìn vào trong nhà, sau đó than một tiếng chắp tay đi bộ