Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.
mặt, cự tuyệt thật nhanh. Tên cầm thú này lăn qua lộn lại trước trước sau sau từ trong ra ngoài ăn sạch sẽ bằng đủ cách, mỗi lần cô cảm thấy mình sắp bị anh giết chết thì anh lại có lòng tốt chừa cho cô một hơi. Qua nhiều lần cô mới biết không giết chết cô là để dự bị cho lần sau.
"Lại bắt đầu kiểu cách." Giang Thiệu không để ý tới sự cự tuyệt của cô, vừa mổ hôn cổ cô vừa nói. "Em lên giường của anh rồi thì hãy ngoan ngoãn làm người của anh, không nghe lời đàn ông thì em sẽ bị dọn dẹp đấy."
"Anh từ cổ đại xuyên đến à? Ngủ chung liền đính ước sao?"
"Em cảm thấy chưa đủ thì chúng ta ngủ thêm mấy lần, còn nhiều thời gian, đừng có gấp."
"Em mới không có ý này!" Diệp Tiểu An xấu hổ đẩy anh, nhưng hơi sức giống như con kiến lay cây. Tay Giang Thiệu từ từ đi xuống, giọng nói chợt nhỏ đi. "Em cứ nằm lỳ trên giường anh thì anh sẽ cho rằng em đang ám hiệu gì đó đấy."
". . . . . ."
Diệp Tiểu An cởi áo ngủ ở trong phòng tắm, từ trong kính nhìn đến thân thể bị anh giày vò đến mức "Thê thảm không nỡ nhìn" của mình thì thiếu chút nữa khóc lên. Lúc tắm không tự giác nhớ đến khi hai người chơi trò chơi trong bồn tắm tối qua, nhất thời trên mặt bốc lửa. Bồn tắm ghê tởm! Giang Thiệu ghê tởm!
Tắm thoải mái xong vẫn không thể hóa giải sự đau nhức trong cơ thể.
Giang Thiệu thay quần áo xong ra ngoài thì nhìn thấy Diệp Tiểu An đang cầm hộp cơm ăn như hổ đói liền đi vào phòng bếp rót ly nước cho cô, láy hạt cơm dính trên má cô, cười. "Anh còn chưa em ăn no?"
Phụt ——
Diệp Tiểu An nhịn không được phun cơm ra đầy người Giang Thiệu, trải qua mấy ngày thân mật vô cùng với Giang Thiệu, cô phát hiện mình càng ngày càng có thể nghe hiểu ý ẩn trong lời nói của anh.
Giang Thiệu thở dài, cam chịu đi vào thay bộ quần áo khác.
Diệp Tiểu An chọn cái áo len mỏng cao cổ và quần màu tím, chỉ có như vậy mới có thể che lại chứng cớ gây án của Giang Thiệu. Giang Thiệu đi lấy xe xong đợi nửa buổi ở dưới lầu mới nhìn đến thấy một vật nhỏ lông lá màu hồng đào kì kèo mè nheo ra ngoài, anh không biết lúc Diệp Tiểu An đi bộ thì hai chân đang run rẩy.
Dọc theo đường đi Giang Thiệu luôn vừa lái xe vừa liếc cô qua kính chiếu hậu, Diệp Tiểu An nhìn nhìn gương không có phát hiện gì khác thường, ngạc nhiên hỏi anh. "Sao anh cứ nhìn chằm chằm em thế."
Lúc đèn đỏ thì Giang Thiệu chồm lại gần hôn cô một cái, "Anh phát hiện hình như em đẹp hơn sau một đêm."
Diệp Tiểu An hừ hừ, "Không phải anh nói em chỉ có vẻ đẹp bên trong sao?"
Giang Thiệu xoa xoa đầu cô làm cho một nhúm tóc đùn lên, "Hiện tại em trong ngoài đều có, dĩ nhiên anh vẫn thích bên trong của em nhiều hơn."
"Tại sao?"
"Thứ nhất, anh không phải người trông mặt mà bắt hình dong, thứ hai, ừ, \'bên trong\' của em làm anh cảm thấy rất tuyệt."
Diệp Tiểu An nghẹn đỏ mặt, quả quyết đeo cái mắt kính già dặn của cô lên, cắn răng nghiến lợi mắng: "Anh con mẹ nó quá lẳng lơ!"
Giang Thiệu không thể ức chế cười lên, thật là càng ngày càng thích cô gái kỳ cục lại thích kiểu cách rồi lại thân thiết đến đáng thương này.
Kết quả kiểm tra làm tbác sĩ rất hài lòng, anh khôi phục tốt vô cùng.Tay phải linh hoạt không kém trước kia bao nhiêu. Diệp Tiểu An còn vui vẻ hơn anh, từ bệnh viện ra ngoài cứ kêu la kiếp sống nha hoàn rốt cuộc giải phóng.
Quan trọng là cô rốt cuộc có thể sống độc lập, Diệp Tiểu An len lén liếc anh, hi vọng đến lúc đó anh sẽ không phản đối.
Qua mấy ngày, Diệp Tiểu An nhớ tới lần Cảnh Thiên gọi điện thoại đến liền đề nghị trở về nhà họ Giang xem một chút, Giang Thiệu do dự một chốc vẫn đồng ý.
Xe lái vào đại viện, Diệp Tiểu An nhìn một hàng kia đứng hàng giống nhau màu sắc Tiểu Lâu tâm tình hết sức phức tạp. Đây là lần thứ hai cô vào khu này, nhớ tới lần đầu bị buộc tới chỗ này thì khóe miệng không khỏi mím lại.
Một bàn tay to chợt che trên tay nhỏ xoắn xuýt của cô, Giang Thiệu không nói gì, thậm chí cũng không nhìn cô, chỉ nhẹ nhàng cầm lấy. Cô hít sâu một hơi, trong lòng bình tĩnh lại.
Sắp đến nhà họ Giang thì Diệp Tiểu An tinh mắt nhìn thấy phía trước có một chiếc xe Cayenne màu trắng đang đậu. "Ah, đó không phải là xe của anh sao?"
Giang Thiệu nhìn thấy sớm hơn cả cô, cười cười. "Trí nhớ của em còn rất tốt."
"Tất nhiên, anh chạy xe đó đẹp hơn xe cảnh sát rách nát nhiều!"
"Xe cảnh sát có thể đi, xe đó lại không thể." Trong lúc nói chuyện xe đã dừng lại, đối mặt cửa chính nửa mở của nhà họ Giang, Diệp Tiểu An thấy áp lực rất lớn, vội vàng móc gương trang điểm ra từ trong túi xách soi trái soi phải. Giang Thiệu xách đồ chờ ở bên cạnh, "Có phải có cảm giác con dâu xấu gặp cha mẹ chồng hay không?"
Anh nói chưa dứt lời, thì thoáng chốc mặt mày Diệp Tiểu An đã nhăn lại: "Em cảm thấy rất lúng túng, ba anh luôn cảm thấy em là người khởi xướng chia rẽ con trai và con dâu tương lai của ông ấy, lúc đó em còn chống đối ông ấy, ưmh, em sẽ không bị đánh ra ngoài chứ, hay là anh tự vào đi, em ở bên ngoài chờ anh. . . ."
Giang Thiệu chống cửa xe, bị cô trêu chọc mắc cười, "Lần trước đâu có cảm thấy em sợ ông ấy. Với lại chút b