XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.

ặt lại tỏ ra rất bình thường, có lẽ đây chính là cái gọi là vật cực tất phản, thậm chí anh còn đáp một tiếng: "Được."
Nhưng khi Thủy Quang đẩy cửa bước xuống xe, anh đi theo xuống mới phát hiện ra mình để quên chìa khóa xe, lại vội vàng mở cửa rút chìa khóa, ấn mở cốp sau, khi đóng cửa lại còn suýt kẹp phải ngón tay... Thủy Quang đã lấy đống đồ mới mua ra khỏi cốp xe, đi đến bên cạnh anh, cũng có phần mất tự nhiên, ngập ngừng một lát mới nói: "Anh lên trên với em không?"
Đương nhiên là anh muốn lên trên nhưng lúc này cô hỏi như vậy, ý nghĩa đã hoàn toàn khác. Anh cười rạng rỡ, cầm lấy đồ trên tay cô, nói: "Đi thôi, anh cũng hơi đói bụng rồi, lát nữa anh giúp em rửa rau, lần này nhất định sẽ rửa từng lá rau một... "
Thủy Quang bất giác nhìn sang anh, thấy người kia rất tự nhiên cười, nói: "Anh căng thẳng."
Hai người kia bỗng nhiên có cảm giác chủ khách đảo lộn. La Trí thật sự là đang khổ sở suy nghĩ, Thủy Quang nhà anh cùng… Chương Tổng? Anh luôn cảm thấy Chương Tranh Lam là một người rất khó gần, đó là chưa nói đến chuyện riêng của Thủy Quang.
Hai người này thực sự khiến La Trí không ngờ được, cũng có thể nói là không tài nào tưởng tượng được. Anh muốn nói gì đó mà cả nửa ngày không cất nên lời, cuối cùng là Chương Tranh Lam lên tiếng trước: “Thủy Quang bị cảm cúm, trong nhà có thuốc không? Lát nữa ăn cơm xong, cậu nhớ bảo cô ấy uống thuốc, đừng để tái phát.”
“Ồ… vâng.” La Trí chậm chạp gật đầu, trong lòng rối như mớ bòng bong, những lời lẽ của Chương Tranh Lam khiến anh muốn nghĩ quan hệ của hai người họ trong sáng cũng không được.
Lão Thiệu ở bên cạnh cũng nhận ra điều gì đó, thầm kinh ngạc. Chương Tranh Lam kia ít nhiều cũng là chúa khó hầu hạ, khó thu phục, hôm nay nói chuyện với Đại Quốc, nghe nói là ông chủ của bọn họ có lẽ sắp kết hôn, anh ta chỉ coi là chuyện đùa, hóa ra là thật sao? Mà đối tượng còn là em gái của La Trí?
Chương Tranh Lam vẫn tỏ ta rất thản nhiên nhưng nếu ba người đàn ông cùng im lặng thì ít nhiều cũng có chút vô vị, liền tùy tiện hỏi mấy câu liên quan đến chuyện của công ty mới. Đàn ông mà nói đến chuyện công việc là lập tức trở nên sôi nổi, chuyện nọ nối tiếp chuyện kia.
Một mình Thủy Quang ở trong bếp vô cùng bận rộn, loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện truyền đến từ bên ngoài.
Cô có chút hoảng hốt, nên giải thích với La Trí thế nào đây? Nhưng cô không phiền muộn được bao lâu bởi ngay sau đó, Chương Tranh Lam đi vào bếp.
Anh cười, đi đến bên cạnh cô. “Anh đã nói sẽ giúp em rồi mà! Để anh làm cho.”
Thủy Quang vô thức hỏi: “Sao anh lại vào đây?”
Chương Tranh Lam chớp chớp mắt, nói: “Anh nhớ em.”
Cô lắc đầu. “Anh không thể nói chuyện tử tế được sao?”
Người kia thở dài. “Thủy Quang, những lời anh nói với em đều xuất phát tự đáy lòng đấy.”
“…”
Thủy Quang phát hiện người này luôn có thể khiến tư duy của cô nghĩ sang chỗ khác mà quên mất lời muốn nói. Mà điều khiến cô bất ngờ nhất là khi bọn họ ở trong bếp, chẳng có ai đến làm phiền, kể cả La Trí. Cô tưởng rằng anh cũng sẽ đi vào, dù không hỏi thì chí ít cũng nhìn xem bọn họ đang làm gì…
Chương Tổng rửa từng chiếc lá từng lá rau chợt nghiêng đầu, kề gần vào tai Thủy Quang, ấm áp nói: “Anh nói cho anh trai em biết là anh đang theo đuổi em rồi.”
Thủy Quang ngẩng đầu nhìn anh, mắt mở to đầy vẻ ngạc nhiên.
Chương Tranh Lam mỉm cười biện bạch: “Chúng ta cùng nhau đi vào, anh không nói thì anh trai em cũng phát hiện ra, mà anh quen “nói thẳng” một số chuyện.”
Chương Tranh Lam là người đàn ông trời sinh phóng khoáng nhưng lại mang dáng vẻ rất thần bí, cũng là điển hình của loại thường nói “tùy ý” nhưng người khác không thể tùy ý bắt chuyện. Người như anh sẽ không cho phép xuất hiện sự mập mờ, huống hồ là “Tiêu Thủy Quang” khiến anh trông ngóng cầu mong, trằn trọc khó ngủ.
Lúc này anh tưởng cô sẽ giận, nhưng lại nghe thấy cô nói: “Anh ấy nói thế nào?”
“Hả?” Sau khi phản ứng lại được thì anh nhếch khóe môi, nghiêm túc đáp: “Cậu ấy nói được.”
La Trí đại ca đương nhiên sẽ không nói như vậy.
Khi đó Chương Tranh Lam tựa vào sô pha nói chuyện với bọn họ, dáng vẻ đầy tự tin, ung dung. Nói thực lòng, La Trí có phần coi Chương Tranh Lam là mục tiêu phấn đấu. Chương Tranh Lam chỉ hơn anh hai tuổi mà đã đạt được thành công như vậy khiến người khác ngưỡng mộ và kính phục. Cứ coi như Cảnh Lam thông minh hơn người nhưng đến độ tuổi của Chương Tranh Lam bây giờ cũng chưa chắc đã được thế này. Vậy mà một người như thế lại thành khẩn thỉnh cầu anh: “Tiểu La, tôi đang theo đuổi em gáu cậu, việc này thực sự có chút vất vả, bất luận cậu có ý kiến gì về chuyện này, tôi cũng chỉ muốn nói tôi rất thật lòng với Thủy Quang. Tôi hy vọng cậu sẽ không “tẩy não” cô ấy.”
Sức công kích của việc nói thẳng là rất lớn, khiến La Trí sững sờ chẳng nói nên lời, chỉ đờ đẫn gật đầu.
Bữa tối hôm đó, nếu nói bầu không khí bình thường thì cũng bình thường, nhưng nếu nói kỳ quái thì cũng thực sự kỳ quái.
Cả bữa cơm Thủy Quang không nói gì. La Trí đại ca vốn rất giỏi nói chuyện cũng trở nên ít nói