Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1584 lượt.
nhưng tay anh lại nắm chặt tay cô, chỉ sợ cô không vui. Thủy Quang muốn nói thêm điều gì đó nhưng cuối cùng chẳng mở miệng, mặc cho anh kéo ra cửa.
Chương Tranh Lam muốn khoác áo khoác lên người cô nhưng cô đẩy tay anh ra, nói: “Không cần đâu. Em không lạnh.”
Anh cười. “Thủy Quang, có thể tối hôm nay anh sẽ không ngủ được, làm thế nào đây?”
Lúc này La Trí đại ca ở trong bếp, anh đã do dự rất lâu rằng có nên ra ngoài không, cuối cùng vẫn không đi ra. Trước đó Chương Tổng đã nói với lão Thiệu: “Hôm nay đến đây thôi nhé, lần sau mời hai người ra ngoài ăn cơm rồi chơi tiếp mấy ván.”
Lão Thiệu là một tay giang hồ rất biết nhìn sắc mặt người khác, lúc này lập tức đứng dậy vươn vai, nhìn đồng hồ, nói: “Ôi, muốn thế này rồi cơ à? Tôi phải về thôi, ngày mai phải đi làm sớm.”
Khi La Trí tiễn lão Thiệu ra ngoài, người kia vỗ vỗ vào vai anh, nói: “Tiểu La, em rể cậu có tài sản trên trăm triệu, có cảm thấy áp lực quá lớn không?”
La Trí cười, mắng: “Sao em phải cảm thấy áp lực lớn chứ?”
Thật ra, trong mối “quan hệ” này, áp lực lớn nhất phải là Chương Tổng có tài sản trên trăm triệu kia.
Chương Tranh Lam đứng ở đó, nhìn ngắm Thủy Quang một hồi: “Trưa mai anh đến công ty em rồi chúng ta đi ăn cơm nhé?”
Thủy Quang ậm ừ “vâng” một tiếng.
“Thủy Quang!” Anh ôm lấy cô. Người trong lòng anh co rúm lại, bàn tay anh vỗ về trên lưng cô, mặt anh kề vào cổ cô, khẽ nói: “Anh yêu em.”
Thủy Quang vẫn không đáp lại, cuối cùng Chương Tranh Lam thả cô ra, nụ cười không thay đổi, rất lịch sự nói: “Vậy anh đi đây, em nghỉ ngơi sớm đi.”
Thủy Quang nhìn theo bóng lưng anh đến khi nó biến mất ở cầu thang tầng hai, một lát lâu sau mới quay người vào nhà.
Vào lúc này, Chương Tranh Lam đã lên xe. Anh ngẩng đầu nhìn lên ô cửa sổ sáng đèn trên tầng ba, cuối cùng châm một điếu thuốc, chầm chậm rít một hơi, nhả khói ra, trong màn khói lởn vởn, anh bình thản nói: “Thủy Quang, anh yêu em là đủ rồi… bất luận em có nghiêm túc hay không.”
Quà sinh nhật tốt nhất
Chương Tranh Lam hút xong điếu thuốc thì lái xe rời đi.
Trước khi Thủy Quang chìm vào giấc ngủ còn nhận được một tin nhắn, chỉ có hai chữ rất đơn giản: “Ngủ ngon”, Thủy Quang rúc vào chăn, nhìn màn hình di động phát ra ánh sáng yếu ớt, cuối cùng lưu số điện thoại ấy với cái tên: Chương Tranh Lam.
Còn Chương lão đại về đến nhà, nhìn thấy Giang Dụ Như đang ngồi trên bậc thềm trước cửa nhà, trên tay cầm một lon bia, tay kia vẫn kẹp điếu thuốc. Anh đi đến đỡ Giang Dụ Như dậy, nói: “Tại sao không gọi điện cho anh trước? Đợi lâu lắm rồi à?”
Giang Dụ Như nói: “Không lâu lắm, vừa tan cuộc với bọn Châu Kiến Minh, không muốn về nhà nên đến thăm người tình cũ là anh đây, thuận đường mà…” Dụ Như nói rồi nhìn chiếc xe phía sau anh. “Đến xem người yêu đương nhiệm của anh, sao nào, không đưa về đây à?”
Người kia nghe thấy vậy, thấp giọng cười, nói: “Đó là chuyện tốt mà. Ai lại tốt số như vậy, được đại mỹ nữ văn võ song toàn như em đây để mắt đến?”
Giang Dụ Như mơ hồ có cảm giác mất mát, trước đây cô và Chương Tranh Lam ở bên nhau là bởi vì cảm thấy “thích hợp”. Khái niệm “thích hợp” trong quan niệm của người hiện đại chính là các vấn đề điều kiện, học thức tương đương, có điểm chung, tướng mạo tương xứng… mà họ thường quên mất tình cảm, đây chính là thứ nguyên thủy nhất, thuần túy nhất.
Giang Dụ Như không nói rõ được rốt cuộc cô có tình cảm thế nào với Chương Tranh Lam. Vào lúc cô cảm thấy khó khăn nhất, mông lung nhất, anh đã giúp cô. Anh nói vết thương tình này sẽ tự hồi phục theo thời gian, nếu không được thì em hãy tìm người dựa dẫm, cũng coi như để làm phân tán sự chú ý, mà anh có thể độ lượng làm người đó. Khi đó anh thực sự đã giúp cô rất nhiều.
Trước đây, khi chưa thân với Chương Tranh Lam, cô vẫn luôn cảm thấy con người này hơi hời hợt lại cao ngạo. Anh thành công sớm, sau đo công việc cũng thuận buồm xuôi gió, hiểu một cách đơn giản là khi còn nhỏ được gọi là thiếu nhi thiên tài, lớn lên thì là thiếu niên thiên tài, lên đại học là sinh viên ưu tú… Ở trường đại học có bao nhiêu thầy giáo nổi tiếng muốn hướng dẫn anh học thạc sĩ, tiến sĩ nhưng anh lại khiến mọi người bất ngờ. Đang học thạc sĩ thì anh bỏ dở để lập nghiệp, cuối cùng thu được cả danh lẫn lợi cũng chẳng có gì bất ngờ. Ngay từ lúc đầu anh đã đứng ở chỗ cao, chưa từng rớt xuống, cao ngạo phóng túng cũng đều có nguyên nhân, nhưng thực tế thì sao? Sau khi thân thiết với Chương Tranh Lam, Giang Dụ Như mới phát hiện ra sự cao ngạo và hời hợt của anh đều xuất phát từ sự lười nhác chứ không phải anh không coi ai ra gì, có điều thứ anh thật sự hứng thú quá ít, phần lớn những việc anh làm đều là để ứng phó với người, ứng phó với việc, cũng là ứng phó với chính mình.
Thực ra Giang Dụ Như cũng không dám nói cô hiêu rõ về Chương Tranh Lam nhưng cô biết, anh rất thông minh, mà khi một người đã thông minh đến cảnh giới nhất định thì thứ anh biểu hiện ra ngoài vĩnh viễn không phải là thứ thực sự có trong lòng, ví dụ