Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341580
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1580 lượt.
. Nói nhiều nhất lại là hai “người ngoài” kia.
Chương Tranh Lam có tâm trạng tốt nên nói hơi nhiều, đương nhiên điều này với “căng thẳng mà nhiều lời” thì để bàn luận sau. Còn về lão Thiệu, tuy lúc đầu vô cùng kinh ngạc nhưng sau đó cũng biết phải cố gắng chào hỏi Chương Tổng, đến giờ mối quan hệ giữa hai người đã trở nên thân thiết hơn phần nào, từ đó có thể nhìn thấy trước tiền đồ xán lạn của công ty mới của bọn họ.
Ăn cơm xong, vẫn còn sớm, lão Thiệu hưng phấn đề nghị đánh bài. La Trí đã bận rộn cả một ngày nên cũng muốn chơi vài ván để giải trí, mà sau một bữa ăn tràn đầy sự lúng túng, ngượng ngập thì cũng thấy oải rồi, liền nói: “Được thôi.”
Chương Tranh Lam đành phải gật đầu đồng ý, nhưng anh giúp Thủy Quang thu dọn bát đũa trước, khi hai người còn lại đu tìm bài, anh cúi xuống, khua khua bàn tay trắng trẻo, thon dài trước mặt cô, hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy>”
Thủy Quang đang nghĩ đến tất cả những việc đã xảy ra hôm nay, khi thấy khuôn mặt anh tuấn kia xán đến gần, chẳng biết vì sao trái tim cô lại nảy lên, quay đầu đi, nói: “Không có gì.”
Cặp mắt của Chương Tranh Lam lóe sáng. “Anh còn tưởng em đang nhớ anh.”
Anh nói không to nhưng đủ để Thủy Quang nghe thấy, sau đó nhìn theo người vừa lau bàn xong đi vào bếp, thu ý cười ngập tràn trong đáy mắt lại.
Sau đó La Trí tìm được hai bộ bài từ trong va li của anh, ba người đàn ông ra phòng khách chơi đấu địa chủ. Chương Tranh Lam chưa từng chơi nhưng được La Trí giải thích luật chơi một lượt, anh liền nói: “Được, chia bài đi.”
Lão Thiệu hỏi han: “Chương Tổng, muốn cược tiền không? Cược chút cho vui.”
La Trí xem vào: “Được thôi, nhưng mà lão Thiệu, thua rồi đừng quỵt đấy, năm mươi tệ lần trước anh vẫn chưa trả em đâu đấy.”
Chương Tranh Lam chẳng để tâm, trước đó anh định giúp Thủy Quang rửa bát nhưng lại bị cô đuổi ra ngoài. Cô nói: “Anh không thể không đi theo em sao?”
Người nào đó sau khi bị “đuổi” ra ngoài liền nghe thấy lão Thiệu goi: “Nào nào Chương Tổng, đánh bài, đánh bài!”
Sau khi đánh hai ván, Chương Tranh Lam đã hiểu rõ được luật chơi, đánh càng lúc càng thuận. Lão Thiệu nghi hoặc hỏi: “Chương Tổng, đây thực sự là lần đầu tiên anh chơi đấu địa chủ?”
Chương Tranh Lam nhận điếu thuốc lão Thiệu đưa cho, kẹp vào ngón tay, đối phương muốn châm lửa cho anh nhưng anh lại xua xua tay.
Lão Thiệu không hiểu nhưng cũng thu bàn tay cầm bật lửa lại, sau đó nghe thấy Chương Tranh Lam nói: “Dạo này đang cai thuốc.” Chỉ là anh vẫn thấy hơi ngưa tay nên mới cầm chơi cho đỡ thèm. Anh đánh ra một dây, trên tay còn một lá, nói: “Chắc hai người không có bài lớn hơn thế này đâu nhỉ, trả tiền đi!”
La Trí liên tục lắc đầu. “Bài của em đẹp thế này mà vẫn không thắng được”, rồi móc tiền trong túi quần ra nhưng lại còn mấy đồng xu, vừa đứng lên để vào phòng lấy ví tiền thì nhìn thấy Thủy Quang rừ trong phòng bếp đi ra, anh vô thức cất tiếng gọi: “Quang Nhi, cho anh vay tiền!”
Thủy Quang nghe thấy bọn họ đang chơi bài ăn tiền thì nhíu mày, nhưng vẫn đi lấy tiền ở trong túi xách mang đến đưa cho La Trí đang xỉa bài, anh đang dở tay liền chu môi nói: “Mười tệ, đưa cho Chương Tổng.”
Thủy Quang lấy ra mười tệ đưa cho Chương Tranh Lam. Chương Tranh Lam vẫn luôn nhìn sang cô, lúc này chìa tay đón lấy tờ tiền, khẽ cười, nói: “Cảm ơn!” Ngón tay ấm áp như có như không chạm vào bàn tay hơi lạnh của cô khiến cô rụt tay lại, bất giác lườm anh một cái.
Nụ cười của Chương Tranh Lam càng trở nên rõ ràng, anh không biết tại sao anh lại yêu cô như vậy.
Anh yêu em là đủ rồi
Hôm đó, trong căn hộ Thủy Quang thuê, ba người đàn ông đánh bài đến hơn chín giờ mới tan cuộc. Giữa chừng Chương Tranh Lam có nhận mấy cuộc điện thoại, đều là các loại như: “Chương Tổng, anh đang ở nơi xa xôi nào vậy, có muốn ra ngoài uống rượu không?” Khi nhận được cuộc gọi đầu tiên như thế này, anh lập tức nhìn sang Thủy Quang đang bưng trà lên cho bọn họ.
Thủy Quang từ nhỏ đã được bố giáo dục rất nghiêm nên lúc này có ba người đàn ông vừa hút thuốc vừa đánh bài trong nhà, cô cũng biết lễ nghĩa bưng trà lên. Chương Tranh Lam đón lấy cốc trà, cười nói “cảm ơn”, đợi cô đi rồi mới bình tĩnh nói với người ở đầu máy bên kia: “Không rảnh, thôi nhé, dập máy đây!”
“Hây! Bạn học cũ, đang bận gì vậy? Không phải mới giờ này đac rúc về nhà rồi chứ?”
Chương Tranh Lam rút một quân bài vứt ra. “Châu Kiến Minh, có chuyện gì thì mau nói đi.”
Giang Dụ Như cười khẩy một tiếng. “Đừng nói nữa, tôi còn tò mò hơn các cậu ấy chứ, rốt cuộc là cô gái như thế nào mà có thể thu phục được Chương Tranh Lam?”
Die nda nl e qu yd on
Còn Chương Tranh Lam, anh vẫn luôn là người thích làm theo cảm hứng, chẳng biết kiêng kỵ điều gì nên sau khi nhận được cuộc điện thoại thứ ba với nội dung tương tự, anh quyết định tắt di động.
Lúc này Thủy Quang vừa đi vào phòng ngủ. La Trí đánh ra một lá bài rồi quay đầu nhìn cánh cửa đang đóng lại, sau đó nhìn Chương Tranh Lam ở phía