Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1572 lượt.
như nụ cười, ví dụ như tình cảm…
Tình cảm của anh đối với cô không có tình yêu nam nữ, cho dù từ đầu chí cuối anh đều chăm sóc cô rất chu toàn.
Giang Dụ Như đón lấy cốc trà anh vừa pha, mỉm cười. “Chương Tranh Lam. Em đã nghĩ, nếu anh có một chút do dự thì em sẽ theo đuổi lại, nhưng bây giờ xem ra em không có hy vọng rồi.”
Chương Tranh Lam tỏ ra không hề bất ngờ, chỉ ôn tồn nói: “Sao vậy? Em định chuyển sang yêu người khác rồi à? Nhưng anh phải nói với em là anh rất đào hoa.”
Giang Dụ Như tao nhã quay người, đi đến bên sô pha trong phòng khách. Chương Tranh Lam bám theo sau, không quên hỏi: “Dạo này em thế nào?”
“Tốt, không công việc, không người yêu, anh nói xem có tốt không?”
“Giang đại tài nữ tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng còn sợ không tìm được công việc, không tìm được người yêu?” Chương Tranh Lam tùy tiện ngồi xuống chiếc sô pha đơn chếch phía đối diện Giang Dụ Như, cầm điều khiển điều hòa trên bàn bấm lên nhấn nút mở, chẳng bao lâu sau, một làn hơi ấm áp bất chợt phả ra.
Anh thả lỏng người trên sô pha, không chút gò bó. Đây chính là Chương Tranh Lam, độc tôn mà tùy tiện, đối tượng mà anh yêu sẽ là người như thế nào?
Giang Dụ Như xoay cốc trà trong tay. “Tranh Lam, nếu em vứt bỏ tình cảm đó sớm hai năm để thích anh, liệu anh có…”
“Giang tiểu thư, chuyện cười này chẳng buồn cười gì cả!” Chương Tranh Lam cười, cắt ngang lời cô. “Cảm giác yêu một người không phải là hai chọn một, cũng không có nếu như…” Nói đến đây, anh ngừng lại một chút, giọng điệu trở nên trầm thấp và ấm áp. “Càng không phải lad sự miễn cưỡng và thay thế.”
Căn phòng yên tĩnh một hồi, cho đến khi Giang Dụ Như cảm khái nói: “Những lời như thế này mà có thể nghe thấy từ miệng Chương Tranh Lam anh, thật là hiếm có!”
Chương Tranh Lam biết cô đã lấy lại sự cởi mở lúc trước, cũng nói đùa vài câu. Sau đó Giang Dụ Như như nhớ ra điều gì, chợt nói: “Đúng rồi, Chương Tổng, quên mất không nói: “Chúc mừng sinh nhật”, nhưng mà quà thì không có, chiếc bánh ga tô vốn định dùng để đập lên mặt anh cũng bị bọn em tiêu diệt sạch ở quán bar rồi.”
Chương Tranh Lam nở nụ cười, tuy rất ngắn ngủi nhưng cũng nhìn ra được là xuất phát tự đáy lòng, anh nói: “Cảm ơn, hôm nay anh đã nhận được món quà tốt nhất rồi.”
Thời khắc đó, Giang Dụ Như mới thật sự khẳng định Chương Tranh Lam đã có người trong lòng rồi.
Sau đó Giang Dụ Như ngồi thêm một lát mới rời đi, Chương Tranh Lam muốn tiễn nhưng cô cười, nói: “Thôi, em tự lái xe đến, hơn nữa cũng chẳng có lý gì mà nửa đêm nửa hôm bảo Thọ Tinh tiễn!”
Chương Tranh Lam sau khi xác nhận cô chỉ uống bốn năm lon bia mới yên tâm để cô đi. Anh giúp cô đóng cửa xe, vỗ vỗ vào nóc xe, nói: “Lái xe cẩn thận đấy!”
Dưới ánh đèn đường, Chương Tranh Lam đút một tay vào túi quần, ánh sáng màu hoàng hôn chiếu lên người anh tạo thành một chiếc bóng nhỏ dài. Giang Dụ Như thu lại ánh nhìn, cười cười, vẫy tay rồi khởi động xe.
Chương Tranh Lam nhìn chiếc xe màu đỏ rời đi rồi mới quay người lại, mở di động, bao nhiêu tin nhắn chưa đọc, bao nhiêu cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là hẹn anh đi uống rượu mừng sinh nhật. Chương Tranh Lam bỏ qua, anh vừa mở mục viết tin nhắn vừa chậm rãi đi về nhà.
Anh đã soạn: “Ngủ chưa?” nhưng ngẫm nghĩ lại cảm thấy quá tầm thường, liền xóa đi, thay bằng câu: “Anh về đến nhà rồi”, lại nghĩ thế này có phải là chứng tỏ mình quá lụy tình không? Lại xóa đi soạn lại: “Sắp mười giờ rồi, em nghỉ ngơi sớm đi.”
Lúc này Chương Tranh Lam đã vào nhà, anh vừa thay dép vừa đóng cửa, lại vừa lắc đầu, nói: “Thế này có phải là tỏ ra mình quá độc tài không?” Thế là lại xóa đi soạn lại: “Thủy Quang, hôm nay là sinh nhật anh.”
Anh nhìn chằm chằm tám chữ này một hồi lâu, cuối cùng vừa cười vừa xóa đi từng chữ, soạn lại hai chữ “ngủ ngon”, nghĩ đi nghĩ lại xem có hợp lý và an toàn không rồi gửi đi.
Đêm đó, Thủy Quang ngủ rất ngon, trong lòng có tâm sự trùng trùng mà cô lại có thể ngủ một mạch đến tận khi trời sáng, đúng là rất hiếm có, vì điều này mà hôm sau tỉnh dậy, sắc mặt cô rất tốt.
Cô nấu cháo trong bếp, La Trí ngáp dài đi vào. “Chào!”
“Anh dậy rồi à?”
“Ừm, đói chết đi được, cháo chín chưa?” La Trí đi lấy bát đũa. Thủy Quang dùng thìa khuấy nồi cháo, thấy được rồi liền múc cho anh một bát. “La Trí, anh có lời nào muốn nói với em không?”
Người đàn ông này trước nay luôn thoải mái, lúc này chỉ im lặng một lát rồi nói: “Chỉ cần em vui vẻ là được.” Nói xong, anh liền bưng bát cháo đi ra ngoài, lát sau lại lên tiếng: “Thơm quá! Quang Nhi nhà chúng ta nấu cháo còn ngon hơn cả quán cháo dưới lầu. Sau này ai mà lấy được em thì chắc người đó phải tu từ kiếp trước, thật đấy.”
Thủy Quang nghe thấy vậy liền bật cười, trong lòng lại không kìm được nghĩ đến Chương Tranh Lam… Cô cũng không biết học có thể đi được đến bước nào.
Bảy rưỡi, Thủy Quang đi làm, khi xuống đến cổng tòa nhà bỗng nhìn thấy một chiếc SUV sẫm màu đang đỗ, cô vô thức dừng bước. Khi nhìn rõ chiếc xe đó không phải là xe của người đó, cô thầm thở phào một hơi. Cô thật sự không biết với quan