Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
hệ của hai người bây giờ, cô nên đối xử với anh như thế nào.
Còn Chương Tranh Lam, anh vốn đã dậy từ rất sớm để đi đón cô nhưng sau đó lại cảm thấy làm như vậy thì thật giống đang trông chừng người ta, nên sau mấy lần cân nhắc, giữa đường đã đổi ý. Hôm đó anh đến công ty rất sớm, trong công ty chỉ có một mình thư ký Tiểu Hà. Cô nhìn thấy anh thì vô cùng kinh ngạc, nói: “Chương Tổng, sao anh đến sớm thế?”
Chương Tranh Lam lười nhác “ừm” một tiếng, đi thẳng vào phòng làm việc, tay vừa đặt lên tay nắm cửa, lại quay đầu, nói: “Tiểu Hà, hôm nay em mặc rất đẹp.”
Tiểu Hà tròn mắt há miệng nhìn cánh cửa gỗ lim kia khép lại, thầm hỏi: “Sếp thế này là tâm trạng tốt hay không tốt?”
Tâm trạng của Chương Tranh Lam đương nhiên là tốt, chỉ là có chút thấp thỏm, bởi mối quan hệ anh mong muốn bao lâu nay cuối cùng đã trở thành sự thật. Ngay cả việc đi đón bạn gái mà anh cũng không dám nhưng chỉ cần nghĩ đến từ “bạn gái” này, anh lại kìm không được nở nụ cười.
Lần đầu tiên hẹn hò
Tối qua gần như không ngủ được nên Chương Tranh Lam bảo Tiểu Hà pha cà phê mang vào.
“Chương Tổng, happy birthday, tuy hơi muộn nhưng em mới đến chưa được một năm nên không biết, thật có lỗi quá. Mà nghe nói bọn anh Đại Quốc tối qua cũng không hẹn được anh à?” Tiểu Hà vì được khen ăn mặc xinh đẹp nên giọng điệu có chút nịnh bợ, lại thấy sếp khi lật xem giấy tờ, tài liệu, trên gương mặt cũng lộ rõ nụ cười, bất giác mạnh dạn hỏi: “Ngày đặc biệt thế này, chắc chắn là đi chơi với người yêu đúng không?”
Chương Tranh Lam ngẩng lên, Tiểu Hà đứng thẳng người, nói: “Sếp, cà phê của anh.”
Die nda nl equ ydo n
Thủy Quang cứng họng, khi xuống xe, cô đành phải gọi điện thoại cho người kia.
Giọng nam quen thuộc truyền đến bên tai, Thủy Quang chợt cảm thấy khó mở miệng.
“Bây giờ anh có bận không?”
Chương Tranh Lam đã đi đến bên cửa sổ, lúc này anh chỉ tập trung nghe điện thoại. “Không bận, em có chuyện gì à? Em nói đi.” Khẩu khí của anh giống như đang hận mình không thể moi tim móc phổi, nhảy vào dầu sôi lửa bỏng.
“Ảnh quảng cáo cho trò chơi của công ty anh có gấp không? Có thể để đến cuối tuần sau chụp không?”
“Ảnh quảng cáo? Không gấp. Lão Lệ tìm em nói chuyện rồi à?”
“Vâng, cô dừng một chút. “Không còn chuyện gì khác, em dập máy đây.”
Chương Tranh Lam vội nói: “Đợi chút! Em ăn sáng chưa? Đến công ty chưa?”
“Ăn rồi… Em vừa đến cửa.”
Chương Tranh Lam cười, nói: “Vậy thì tốt, trưa anh qua tìm em.”
Tiểu Hà ở bên cạnh thì đờ đẫn, sững sờ. Ông chủ Chương dùng giọng nói và thái độ này để nói chuyện với người ta từ khi nào vậy? Cuộc trò chuyện còn toàn là những lời buồn nôn như thế này nữa!
Ông chủ Chương thu ánh nhìn về, nghiêng người coi như chú ý đến cô thư ký đang há hốc miệng ở trong phòng làm việc. “Tiểu Hà, còn chuyện gì à?”
Lúc này trông Chương Tranh Lam có vẻ tươi tắn, vui vẻ, trên khuôn mặt anh tuấn, trầm tĩnh còn toát ra một thứ ánh sáng đặc biệt khiến Tiểu Hà nhìn thấy mà thất thần, vội nói: “À, không có gì nữa, em ra ngoài đây!”
Sau đó Tiểu Hà liên tục cảm khái: “May mà mình có bạn trai rồi, nếu không thì chưa biết chừng sẽ mất khí tiết. A Di Đà Phật!”
Trưa hôm đó, Chương Tranh Lam qua chỗ Thủy Quang, trên đường đi có gọi điện thoại cho cô nhưng cô không bắt máy, anh buồn rầu lẩm bẩm: “Nếu em dám cho anh leo cậy, sau này anh sẽ ngày ngày ngồi trước cửa công ty em từ sáng sớm, không đúng, phải là ngồi trước cửa nhà em từ sáng sớm…” Nói xong anh lại tự cười, than: “Haizz, chỉ nghĩ như vậy thôi, không dám đâu.”
Chương Tranh Lam đến công ty của Thủy Quang trước một giờ. Trước đo, vì anh rời khỏi công ty sớm nên bị một đám cấp dưới la ó: “Lão đạo càng ngày càng bỏ bê công việc.” Anh ném mấy tờ ngân phiếu ra. “Cơm trưa, thừa trả thiếu bù.” Trong những tiếng hoan hô đưa tiễn, Chương lão địa vẫy vẫy tay với những người phía sau, phong độ rời đi, còn thấp thoáng nghe thấy ai đó nói: “Con trai lão đại đầy tháng rồi sao?”
Chương Tranh Lam gọi lần nữa vẫn không thấy ai nghe máy liền vứt di động sang ghế phụ, hạ cửa kính xe xuống, hơi thò đầu ra, nhìn lên một tầng nào đó trong tòa nhà văn phòng kia.
Lúc này bảo vệ ở tòa nhà đi đến, chiếc xe sang trọng này rất bắt mắt, hơn nữa chủ xe cũng khiến anh ta có ấn tượng, vì người này lần trước còn chỉ vào cô nhân viên mới của công ty Vân Đằng rồi nói với anh ta: “Đó là bạn gái tôi.”
“Anh lại đến đợi bạn gái à?” Vừa đi đến, bảo vệ liền nửa đùa nửa thật hỏi.
Chương Tranh Lam cười cười, móc một bao thuốc trong túi áo ra mời.”Đúng vậy.”
Bảo vệ lấy điếu thuốc, vẻ mặt cũng chẳng có gì là nghiêm túc. “Công ty họ mười một rưỡi mới nghỉ trưa.”
“Tôi biết.”
Bảo vệ lấy bật lửa từ trong túi chiếc áo khoác quân phục xanh ra châm thuốc, sau đó nói chuyện với Chương Tranh Lam. Anh cảm thấy chỉ đợi không cũng sốt ruột liền nói chuyện với bảo vệ giết thời gian, nhân tiện thăm dò nội tình, ví dụ công ty đó có nhiều nhân viên nam không, sau đó chẳng biết tại sao lại nói đến cổ