XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341695

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.

tự gọi mấy món, đến khi đưa trả thực đơn cho nhân viên phục vụ còn vui vẻ nói: “Làm ơn nhanh một chút, bạn gái tôi đói rồi.”
“…”
Chương Tranh Lam cười, nói: “Em còn muốn ăn gì nữa không để anh gọi thêm?”
Không phải Thủy Quang không nhìn ra anh đang hạ mình trước mặt cô, tỏ vẻ khiêm tốn, ân cần. “… Không cần đâu.”
“Được rồi, vậy nếu lát nữa không đủ thì gọi tiếp.”
Thủy Quang nghĩ, hai người năm món, làm sao mà không đủ chứ?
Nữ nhân viên phục vụ vừa rồi quay lại, lúc này rời đi mà không khỏi cảm khái: “Bạn trai cô ấy thật biết nghe lời.”
Chương lão đại nghe thấy câu ấy, vừa rót trà cho người trong lòng vừa cười, nói: “Em uống trà trước đi cho đỡ khát.”
Thủy Quang nhất thời không biết phải đáp trả thế nào, liền cúi đầu uống trà, tóc mái trước trán hơi che đi đôi mắt cô. Khuôn mặt cô rất thanh tú, lại có khí khái hào hùng thuần túy, suối trong khe núi, gió thổi giữa rừng cũng không đủ để hình dung về Thủy Quang trong mắt Chương Tranh Lam. Ngón tay Chương Tranh Lam vân vê miệng cốc theo thói quen để cảm xúc của mình không dễ dàng bị phát hiện.
“Thủy Quang?” Người vừa gọi là Lâm Giai Giai. Cô ấy nhanh chóng đi đến bên bàn, ngạc nhiên nhìn Chương Tranh Lam ngồi đối diện với Thủy Quang, vẻ mặt rất mờ ám. “Trùng hợp quá Quang Nhi, cậu cùng bạn đi ăn à?”
Thủy Quang cũng rất bất ngờ, đứng dậy, nói: “Cậu đi làm rồi sao? Hôm nay cũng đến đây ăn cơm à?” Công ty của Lâm Giai Giai ở cách đây khá xa.
“Mình hẹn khách hàng tới đây bàn công chuyện, nhưng họ vẫn chưa đến.” Sau đó cô lại nhìn sang Chương Tranh Lam. “Không giới thiệu với mình sao, Thủy Quang?” Lâm Giai Giai cười híp mắt nhìn về phía cô bạn thân.
Thủy Quang vẫn chưa biết nên nói thế nào thì giọng nói của Chương Tranh Lam đã vang lên trước, vẻ rất lịch sự: “Em là bạn của Thủy Quang à, chào em! Anh là Chương Tranh Lam, bạn trai của Thủy Quang.” Anh đứng dậy, rất tự nhiên chìa tay ra.
Lâm Giai Giai sững sờ, lập tức bắt tay, gương mặt còn bị nụ cười của đối phương làm cho đỏ ửng. “Chào anh, em là Lâm Giai Giai, bạn đại học của Thủy Quang.”
“Vậy sao?” Chương Tranh Lam cười. “Đúng là có duyên, anh cũng từ trường bọn em ra.”
Lần này Lâm Giai Giai thực sự đã tròn mắt há miệng, trong đầu lóe ra cái gì đó rồi buột miệng: “Thật sao?! Vậy anh chính là bạn trai thần bí học cùng trường với Thủy Quang à?!”
Sắc mặt Thủy Quang bỗng thay đổi. Chương Tranh Lam cũng nhíu mày trong tích tắc nhưng chỉ một giây sau, anh đã uyển chuyển nói: “Xem ra cô ấy luôn giữ bí mật về chuyện của anh!”
Lâm Giai Giai cười, nói: “Đúng vậy. Từ trước tới giờ Thủy Quang chưa từng tiết lộ với bọn em, hóa ra bạn trai thần bí của cô ấy lại đẹp trai thế này! Anh đẹp trai, phải mời bọn em ăn cơm đấy, để em gọi thêm hai cô bạn cùng phòng nữa, ký túc bọn em trước đây có quy tắc là ai có bạn trai thì phải mời ăn cơm, con bé Thủy Quang cứ nợ mãi vụ này, hôm nay thì bị em bắt được rồi.”
Chương Tranh Lam trả lời rất khẳng khái: “Đương nhiên rồi, ăn cơm thì lúc nào cũng được.”
Giai Giai nháy mắt với Thủy Quang. “Bạn trai cậu hiểu chuyện, thành thật hơn cậu nhiều, nhưng mà anh ấy đẹp trai thế này thì bọn mình cũng có thể tha thứ cho cậu tội giấu giếm!”
Thủy Quang cứ nhìn Chương Tranh Lam mãi, lúc này mới chậm rãi nói: “Vậy hai người trao đổi cách thức liên lạc đi!”
Chương Tranh Lam dường như sững sờ một lát, sau đó cười đến nghiêng ngả. Lâm Giai Giai thì chẳng hiểu gì, lại nghĩ không phải Thủy Quang đang ghen chứ? Chỉ có Chương Tranh Lam hiểu rõ trong lời nói của cô không hề có ý ghen, cô chỉ nghĩ đơn giản rằng muốn ăn cơm thì phải trao đổi số điện thoại.
Giai Giai định nói gì đó, điện thoại trên tay chợt đổ chuông, khách của cô đến rồi, cô nghe máy xong thì nói với Thủy Quang: “Haizz, mình phải đi tiếp khách rồi. Quang Nhi, nhớ mời bọn mình ăn cơm đấy, thấy cậu nâng niu bạn trai nhà cậu như vậy, bọn mình sẽ không chém ghê gớm quá đâu, yên tâm!” Khóe mắt Giai Giai lại liếc nhìn người đàn ông rồi cảm thán một tiếng nữa, bạn trai Thủy Quang thật sự rất gợi cảm.
Chương Tranh Lam nói với Lâm Giai Giai: “Giai Giai, vậy chuyện ăn cơm để Thủy Quang liên lạc với bọn em. Anh thì lúc nào cũng rãnh.”
Lâm Giai Giai trước nay luôn phóng khoáng, cởi mở lúc này lại bị một tiếng gọi “Giai Giai” kia làm cho đỏ mặt. “Ok, ok!” Rồi lại nói với Thủy Quang: “Bảo bối Thủy Quang, đừng có quỵt nợ nữa nhé! Đi trước đây, bye!”
Thủy Quang cũng chỉ biết gật đầu. “Được.”
Chương lão đại còn vẫy tay với người ta, nói: “Đi cẩn thận!”
Sau khi Lâm Giai Giai rời đi, đồ ăn cũng được mang lên, Chương Tranh Lam múc một bát canh đưa cho Thủy Quang. “Em uống chút canh trước đi.”
Thủy Quang nhìn anh. “Đối với những bạn gái trước kia của anh, anh cũng đối xử tốt như thế này à?” Bản thân cô cũng chẳng hiểu vì sao lại mở miệng hỏi chuyện này, có lẽ là vì không muốn nghĩ đến nỗi bi thương đang trào lên trong lòng, cũng có thể vì cô thật sự muốn biết có phải anh đối với ai cũng tốt thế này không.
Chương Tranh Lam cúi đầu, cười. “Vấn đề này… bây giờ anh tạm giữ bí mật, đến khi n