Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341582
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1582 lượt.
ào em thật sự muốn biết, anh sẽ nói với em. Bất luận là chuyện gì, chỉ cần em muốn biết, anh đều sẽ thẳng thắn với em.” Giọng nói này, vẻ mặt này giống như một lời thề. “Được rồi, ăn cơm đi, đừng để bị đói, em mà bị đói thì người đau lòng chính là anh.”
Những lời anh nói luôn khiến cô chẳng biết phải đáp lại như thế nào, quyết định không nói gì nữa. Thủy Quang không phát hiện ra, khi bí từ kiểu này, nỗi bi thương trong lòng cô cũng nhạt đi.
Ăm cơm xong, Chương Tranh Lam đưa bạn gáu về công ty, anh biểu hiện rất ra dáng, không níu kéo, chỉ nói: “Em lên đi, tam làm anh đến đón em.”
Mấy ngày sau đó, ngày nào cũng như ngày nào, buổi trưa anh đến đưa cô đi ăn cơm, buổi tối thì đến chỗ cô ăn, cô nấu cơm, anh ở bên cạnh làm chân sai vặt. Cô bị anh làm cho bối rối nhưng lại không biết phải tranh luận thế nào, tuy cảm thấy không cần ngày ngày gặp mặt nhưng cô cũng chỉ có thể mặc kệ anh.
Hai ngày đầu, La Trí đều đụng mặt Chương lão đại ở nhà, sau đó thì tự biết điều không làm kỳ đà cản mũi nữa, cho nên hôm nay, sau khi đón được Thủy Quang tan làm, Chương Tranh Lam liền đề nghị: “Hôm nay chắc anh trai em cũng không ở nhà, hay là chúng ta ăn tối ở ngoài đi. Ăn xong thì đi xem phim, anh đã mua vé rồi.” Ý của câu này là em mà không đi thì sẽ lãng phí lắm đấy.
Thủy Quang còn đang do dự, Chương Tranh Lam đã nói: “Một tấm vé sáu mươi tệ đấy.”
Thủy Quang kiềm chế một lát rồi vẫn nói: “Chẳng phải anh có rất nhiều tiền sao?”
“Em biết đấy, em yêu, bây giờ lấy vợ rất tốn tiền, phải có nhà có xe, còn phải có tiền tiết kiệm trong tài khoản ngân hàng, nói đến tiền tiết kiệm của anh, lấy vợ chắc là cũng đủ.”
Nghe anh nói vậy, Thủy Quang chẳng viết phải nói gì nữa.
Còn về buổi xem phim kia, đương nhiên là đi rồi. Thủy Quang cảm thấy mỗi lần bị người đó làm ồn xong là lại bị anh dắt đi.
Hôm nay hai người xem một bộ phim tình yêu vừa mới công chiếu. Khi Tiểu Hà phụng mệnh đặt vé cho Chương Tranh Lam còn không ngừng cảm động mà than thở: “Đến phim hành động boss còn chẳng có hứng xem, vậy mà lần này lại kéo được boss đi xem phim tình cảm. Quá giởi, thật sự là quá giỏi!”
Chương lão đại cố kéo người trong lòng đi xem phim tình cảm, còn ầm ĩ đòi mua bắp rang bơ trước quầy bán đồ ăn đông nghịt người. Thủy Quang thực sự không muốn bị người ta chú ý nên nhanh chóng mua một hộp rồi kéo anh rời đi.
Chương Tranh Lam cười, nắm chặt bàn tay đang kéo mình. “Thủy Quang…”
“Hả?” Thủy Quang vô thức quay đầu, nhìn anh có vẻ dò hỏi.
Chương Tranh Lam lắc đầu. “Không có gì.”
Thủy Quang chẳng hiểu ra sao, đi vào phòng chiếu phim tìm được chỗ xong, cô buông tay anh rồi ngồi xuống, người phía sau lẩm bẩm câu gì đó cô không nghe rõ, sau khi ngồi xuống chưa được hai giây, Chương Tranh Lam lại xán đến, nói: “Thủy Quang, anh khát.”
Người này thật lắm chuyện! Thủy Quang lấy chai nước suối từ ttong túi xách của mình ra, cô luôn có thói quen mang một chai nước bên người.
Chương Tranh Lam cười, đón lấy chai nước suối còn một nửa, mở nắp uống hai ngụm, khi trả lại còn nói: “Ngọt quá!”
Đèn trong phòng chiếu phim đã được chỉnh tối đi nên Chương Tranh Lam không thấy vẻ ngượng ngập, lúng túng trên mặt Thủy Quang vì câu “ngọt quá” ám muội của anh. Thủy Quang thầm cắn răng, cô mà còn để ý đến anh nữa thì chính là đồ con heo!
Lời hứa
Bộ phim họ xem có tên là Lời hứa, kể về một cặp trai gái thời niên thiếu thề non hẹn biển, nhưng đền khi trưởng thành, vì chuyện học hành và một vài nguyên nhân khác mà phải xa nhau mãi mãi. Giữa phim, hai người gặp nhau trong một quán cà phê, thời khắc đó thật ngọt ngào nhưng ngắn ngủi. Sau đó, nam chính vì sự nghiệp mà chia tay với cô ấy, lấy tiểu thư nhà giàu rồi trở thành người thừa kế doanh nghiệp.
Sau này, nữ chính nằm viện vì một căn bệnh di truyền từ mẹ, mà mẹ cô không sống qua được tuổi ba mươi lăm. Từ nhỏ, cô bé đã biết về căn bệnh của mình, cũng biết cô vĩnh viễn không thể có cuộc sống của người bình thường, đương nhiên, bao gồm cả tình yêu, cho nên cô nói với chính mình, anh không cần cô là điều rất bình thường, chẳng có gì đáng để đau lòng, không được khóc, cũng không cần khóc…
Trong bệnh viện, khi cô lấy tất cả tiền tiết kiệm của mình ra trả viện phí, bác sĩ nói đã có người trả toàn bộ chi phí điều trị cho cô rồi. Cô hỏi là ai, bởi người bố già cả của cô chẳng có bao nhiêu tiền, hơn nữa cô cũng không cho bố biết bệnh của mình đã nghiêm trọng đến mức cần nằm viện. Nhưng câu trả lời của bác sĩ là đối phương dùng tên nặc danh nên không biết được.
Trong khoảng thời gian nằm viện, nữ chính vẫn luôn nhớ lại thời niên thiếu, từng chút từng chút một…
Một lúc lâu sau, Chương Tranh Lam mới lùi ra một chút, khóe miệng cong lên, đầu dựa vào hõm vai cô, giống như đang khắc chế cái gì đó, giọng khàn khàn nói: “Gay rồi.”
Thủy Quang đẩy anh ra, quệt môi một cái thật mạnh, lườm anh trong ánh sáng tối mờ.
Cô không biết trong mắt mình lúc này loang loáng nước, môi thì bị hôm đến đỏ ửng. Chương Tranh