pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.

ể nói như vậy nhé đồng chí Tiêu Thủy Quang!” Chương Tranh Lam cười, duỗi tay ra nghịch tóc mái của cô. “Chuyện gì anh cũng làm đến mức tốt nhất có thể, trước nay không bao giờ bỏ dở giữa chừng.”
Thủy Quang đẩy tay anh ra, thở dài. “Anh không thể nói chuyện nghiêm chỉnh à?”
Chương Tranh Lam mỉm cười. “Chẳng có cách nào, lúc nào anh cũng muốn chạm vào em.”
Trong lời này có ẩn ý, Thủy Quang mím môi rồi nói: “Em lên trên đây.”
Chương Tranh Lam túm lấy tay cô. “Ấy, anh sai rồi, anh sai rồi!” Thủy Quang nhẹ nhàng lật tay thoát ra, người kia không hề kinh ngạc, chỉ cười rồi nói: “Này, tốt xấu gì cũng phải cho bạn trai phu xe là anh đây một nụ hôn tạm biệt chứ?”
“Chẳng phải anh đã hôn rồi sao!” Người đã xuống xe không hề quay đầu lại.
Chương Tranh Lam chống một tay lên khung cửa sổ bên ghế phụ, nhìn theo bóng lưng đẹp đẽ kia, nụ cười càng lúc càng tươi, cuối cùng không kìm được hét với ra một câu: “Tiêu ta, ngày mai gặp, anh đợi nụ hôn ngày mai của em đấy!”
Bước chân Thủy Quang hơi dừng lại, mặt ửng hồng, thầm mắng mình: “Mình đúng là đồ con heo!”
Heo Thủy Quang về đến nhà thì thấy La Trí đã về rồi. La Trí vừa thấy cô liền hỏi: “Sao mặt em lại đỏ ửng như vậy?” Thủy Quang chẳng nói chẳng rằng, cứ thế đi vào trong phòng rồi đóng cửa lại. La Trí đưa tay đỡ gáy. “Ui chao, giận dỗi thế này… đã mấy năm rồi không thấy nhỉ?”
Khi còn nhỏ, Thủy Quang luôn được khen là ôn hòa nhã nhặn, tri thư đạt lễ nhưng cũng thường xuyên cáu giận, nên Cảnh Lam thường nói, khi không giận dỗi Quang Nhi ngoan nhất, nhưng khi nổi giận thì nha đầu này lại khó an ủi nhất.
Thủy Quang vừa vào phòng liền nằm bò lên giường, buồn bã hồi lâu, khi quơ tay liền chạm phải một tờ giấy dưới gối.
“Vu Cảnh Lam… Khi anh ấy nói những lời đó, hình như em đã thật sự quên anh.”






Hai người có tình bên nhau vui vẻ 
Cô ấy lại là bạn gái của ai đó kia à? Đây là câu Thủy Quang nghe thấy nhiều nhất sau khi đi làm vào hôm sau. “Cô ấy” chính là chỉ Thủy Quang, còn “ai đó” đương nhiên là Chương Tranh Lam – Chương Tổng, người mà trong giới IT chẳng có mấy người không biết.
Thủy Quang ngồi trước máy tính tập trung làm việc, cho đến khi di động trên bàn đổ chuông, chính là “ai đó kia”. Cô bắt máy, giọng nói của đối phương mang theo ý cười: “Đang làm gì vậy?”
“Nghe điện thoại của anh.”
Người ở đầu máy bên kia cười thành tiếng. “Thủy Quang, có thể hôm nay không gặp nhau được rồi, anh phải ra tỉnh ngoài một chuyến, sáng mai mới về được.”
Hai người kia liền trợn mắt há mồm, Nguyễn Kỳ vừa khởi động xe còn suýt đạp phải chân ga. Chương lão đại lần này có lòng tốt giải thích: “Các cậu nghĩ xem, nếu như tôi thích một cô gái mà cô ấy nói “em ghét đàn ông hút thuốc”…”
“Xí!” Nguyễn Kỳ bật cười. “Sếp lại giỡn bọn em à?”
Chương Tranh Lam không trả lời, chỉ cúi đầu nghịch điện thoại. Nguyễn Kỳ vừa khéo liếc mắt nhìn thấy một hàng chữ trên màn hình: “Không có anh nhớ ăn cơm đấy.”
Nguyễn Kỳ đã bao giờ được thấy một lão đại “của gia đình” như thế này đâu, trong đầu lóe lên một ý nghĩ: Không phải thật sự giống như lời đồn của bọn họ, sếp diễn vở kịch kết hôn chớp nhoáng rồi sinh con chứ?
“Sếp, anh có bạn gái thật à?”
Chương Tranh Lam không ngẩng đầu, chỉ hơi nhướng mày. “Chẳng phải đến chuyện con trai tôi đầy tháng các cậu cũng biết rồi sao?”
“Xí!” Nguyễn Kỳ tịt cười.
Thủy Quang nhận được tin nhắn đó, chỉ lắc lắc đầu, trong lòng lại nghĩ: “Không có anh, em còn ăn nhiều hơn.”
Thủy Quang bận rộn cả ngày hôm nay, vì mai là cuối tuần nên cô muốn giải quyết hết công việc còn tồn đọng đến gần sáu giờ tối mới về đến tiểu khu, lại bắt gặp cặp vợ chồng ở tầng hai đang cãi nhau. Bên cạnh có vào người xúm vào xem, Thủy Quang định đi vòng hoa bồn hoa để vào trong tòa nhà nhưng chợt nhìn thấy ông chồng đánh vợ, bà vợ thì kêu gào khóc lóc. Thủy Quang không thể chấp nhận việc đàn ông đánh phụ nữ, trong lòng vẫn còn đang do dự thì người đã đi đến, tóm lấy cánh tay đang vung lên của người đàn ông kia.
Sau đó Thủy Quang lại hối hận vì mình hành động nhanh hơn suy nghĩ. Người đàn ông kia thẹn quá hóa giận, đẩy cô ra rồi định đi đến giằng co với bà vợ, miệng còn thốt ra những lời vô cùng khó nghe… Khi cảnh sát đến thì Thủy Quang vừa mới khống chế được người đó, cô giao người cho cảnh sát. Người đàn ông đó thở phì phì, mắt vẫn đỏ ngầu, miệng vẫn không ngừng chửi, chửi cả Thủy Quang rỗi hơi lắm chuyện, còn nói mình đánh vợ thì sao chứ, cứ coi như mình giết chết cô ta thì người ngoài cũng không quản nổi…
Thủy Quang mặt không biểu cảm, vừa định đi thì bị một cảnh sát giữ lại. “Thật ngại quá, cô này, cô có thể cùng chúng tôi về đồn thuật lại sự việc không?”
Nửa giờ sau, Thủy Quang ngồi trong đồn cảnh sát, hỏi chuyện cô là một nữ cảnh sát trẻ. Thủy Quang hết sức phối hợp nhưng các câu trả lời chủ yếu là không biết rõ, cô chỉ là người ngoài cuộc chẳng may dính vào, còn hai đương sự không biết đã bị nhốt vào đâu rồi…
Nữ cảnh sát cười, nói: “Nghe nói cô đã khống