Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.

chế người đàn ông đó, chắc thân thủ của cô rất tốt nhỉ?”
Thủy Quang cười cười, cô thấy hơi mệt, không biết đến khi nào mới được về nhà? Lúc này nữ cảnh sát đứng lên, gọi: “Lương đội!”
“Cô đi ăn tối đi, chỗ này để tôi.”
“Lương đội, không cần đâu… thực ra sắp xong rồi.”
“Không sao.”
Thủy Quang nghe giọng nói đó hơi quen tai, vừa quay lại nhìn liền cảm thấy thật là trùng hợp, lần nào cũng gặp người này trong tình huống chẳng hay ho gì. Anh ta đợi nữ cảnh sát kia đứng dậy rồi ngồi xuống vị trí đó. Nữ cảnh sát đưa bút cho anh ta rồi dè dặt rời đi.
Người đàn ông phía đối diện cúi đầu lật xem những thứ đã được ghi lại rồi ngẩng đầu hỏi: “Cô thường xuyên… nhiệt tình giúp người thế này sao?”
Thủy Quang cười khổ. “Chỉ thỉnh thoảng thôi.”
Người đàn ông chăm chú nhìn cô hồi lâu, cuối cùng nói: “Tiêu Thủy Quang phải không? Cô không phiền nếu tôi hỏi lại cô vài vấn đề chứ?”
Những câu hỏi của anh ta không khó trả lời, lúc kết thúc anh ta còn duỗi tay về phía cô, nói: “Cảm ơn sự hợp tác của cô!” Thủy Quang chỉ gật gật đầu chứ không bắt tay, anh ta cũng chẳng để tâm, thu tay về, gọi một cảnh sát đến. “Đưa cô gái này ra ngoài.” Anh ta nói xong, như thể nhớ ra chuyện gì đó, lại quay sang Thủy Quang, nói: “Đúng rồi Tiêu Thủy Quang, cô sống ở tầng trên của hai đương sự đó đúng không, tầng ba à? Người đàn ông đó sau này có thể sẽ gây phiền phức cho cô, cô phải cẩn thận hơn.” Lời anh ta nói có vẻ quan tâm nhưng giọng điệu thì lại lộ chút ác ý, điều này Thủy Quang có thể thấp thoáng cảm nhận được từ trong giọng nói lạnh nhạt của anh ta.
Thủy Quang nói: “Tôi biết.”
Người đàn ông đó nhìn cô, đến tận khi cô đi ra khỏi cửa mới đứng dậy quay về phòng làm việc của mình, chẳng bao lâu sau đã cầm áo khoác đi ra ngoài. Một cảnh sát trung niên từ tầng hai đi xuống nhìn thấy anh ta liền hỏi: “Thành Phi, sắp đi à?”
Lương Thành Phi nhìn qua đó, nói: “Cục phó, hôm nay tôi về trước.”
“Cậu trực ban hai ngày rồi, nên về nhà nghỉ ngơi đi.”
Thủy Quang ra khỏi cục Cảnh sát, đi đến bên đường gọi xe. Lúc này vẫn là giờ cao điểm nên nhu cầu đi lại của người dân rất cao, chẳng có chiếc xe nào dừng, cô định quay lại đầu đường bắt xe buýt thì lại thấy có một chiếc Buick đi đến, ấn còi.
Lái xe nói: “Có cần tôi đưa cô đi một đoạn không, cô Tiêu?”
Người này nói chuyện với cô tuy có vẻ rất khách khí nhưng cô luôn cảm thấy có chút châm chọc, cô cũng chẳng biết mình đã đắc tội với anh ta ở đâu. “Không cần, cảm ơn!”
Lương Thành Phi cũng không bất ngờ khi cô từ chối, trên mặt còn mang ý cười, thong thả nói: “Lên xe đi, cũng coi như đã từng quen biết.”
Thủy Quang nhìn anh ta, vốn định nói là chúng ta không thể coi là quen biết nhưng cuối cùng lại không nói. Chẳng hiểu sao anh ta có ý thù địch với cô, mà cô đâu có muốn qua lại với những người như thế này.
“Không cần đâu.” Khi Thủy Quang rời đi, người phía sau không nói thêm gì nữa, lái xe lướt qua cô. Cô nhìn chiếc xe dần đi xa, nhớ đến chuyện lần đó, người đó nói với cô trong màn mưa: “Cô xem, tôi đã ướt sũng rồi”, là anh tự chạy xuống còn giả bộ đáng thương, mà cô cũng biết rõ nhưng không thể phớt lờ, thậm chí ở trước mặt anh, cô luôn không biết phải làm thế nào mới được, không giống như khi đối diện với người vừa rồi, có thể lạnh lùng đối đáp.
Rốt cuộc tại sao lại có sự khác biệt lớn như thế này? Lẽ nào chỉ là vì sự phóng túng sau cuộc rượu đó? Thủy Quang nghĩ đến đây liền đưa tay lên vỗ trán, tại sao cô lại phạm phải sai lầm này chứ?
Giây tiếp theo khi Thủy Quang ngẩng lên thì suýt va phải một người. Cô giật thót mình, khi nhìn rõ người đó liền không giấu được vẻ ngạc nhiên. “Sao anh lại…”
“Ngạc nhiên không?” Đối phương cười tươi, sau đó túm lấy cánh tay cô, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới. “Em không sao chứ?”
Thủy Quang nghĩ cô có thể làm sao được chứ, nhưng thấy anh căng thẳng như vậy, cô lại vô thức lắc đầu.
Chương Tranh Lam thở phào, sau đó kéo tay cô đi về phía chiếc xe đang đỗ ở bên kia đường, vừa đi vừa nói: “Em thật sự sắp dọa chết anh rồi! Khi quay về nhà em thì không thấy em đâu, xuống lầu gặp được chủ nhà của bọn em ở tầng một thì nghe nói em khuyên giải vợ chồng nhà người ta cãi nhau nên bị đưa đến đồn cảnh sát rồi. Tên đốn mạt nào đưa em đi? Anh nhất định phải bảo lãnh đạo của hắn cho hắn từ chức! Còn nữa, đang yên đang lành em lại đi khuyên giải đánh chửi nhau gì chứ, ngộ nhỡ bị thương thì làm thế nào? Sau này người ta đánh nhau em cứ mặc kệ, biết chưa?”
“… Anh lôi thôi quá đấy.” Lời này không hề có ý than vãn, càng không có vẻ thân mật, nhõng nhẽo.
Chương Tranh Lam buồn rầu. Anh nhớ cô cả ngày trời, quay về lại nghe được tin “cô gái ở tầng ba vì can ngăn vợ chồng nhà người ta đánh nhau nên bị đưa đến đồn cảnh sát”, thật sự lúc đó anh vô cùng sợ hãi.
Chương lão đại bị chê là “lôi thôi”, sau khi lên xe liền tóm lấy tay cô, áp lên chỗ trái tim mình. “Em sờ thử xem, tim anh bây giờ vẫn còn đập đến một trăm hai mươi nhịp một phút đây này!”
Thủy Quang lại cảm thấy nhịp đập rộn ràng dưới lòng bàn tay khiến cô có chút