Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342041

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.

̀n là một người phụ nữ nổi tiếng. Điều này làm sao có thể khiến họ không kích động? Trên sân lớn hầu như không còn một ai đi lại, tất cả đều tránh vào nơi kín gió để nghe Kiều Ưu Ưu nói. Ngay cả sân bay cũng trở nên yên tĩnh, máy bay hạ cánh cũng chẳng có ai quan tâm.
“Được rồi, chương trình chính thức bắt đầu. Mọi người có lẽ cũng không nhớ rõ hôm nay là đêm giáng sinh, theo truyền thuyết kể rằng đêm nay ông già Noel sẽ lái chiếc xe trượt tuyết của mình đi tới khắp mọi nhà. Vậy nên tôi có một thỉnh cầu nho nhỏ, hi vọng tối nay các đồng chí bay tuần đêm sẽ chú ý hơn, đừng va phải ông già Noel. Cám ơn rất nhiều!”
“Phụt!” Lưu Nhị Lăng vừa uống một ngụm nước bỗng phun ra hết lên mặt trưởng đoàn.
“Xin… xin lỗi, trưởng đoàn, không phải tôi cố ý đâu ạ.”
Trưởng đoàn Cao nheo mắt hét lớn: “Còn không mau đưa giấy cho tôi.”
“Cô ta nói chẳng có lý lẽ gì cả, coi chúng ta là trẻ con hết cả sao, cái gì mà va phải ông già Noel chứ. Mẹ tôi muốn va phải đấy, bảo ông ta ra đây xem nào.” Anh ta chính là người bay tuần đêm nay, vậy mà Kiều Ưu Ưu lại nghĩ ra cái chiêu này.
“Cậu kì kèo cái gì chứ? Hài hước, có hiểu không? Cái này khá thú vị, con gái tôi mà nghe thấy chắc sẽ vui lắm.” Nói xong ông với tay bấm điện thoại gọi về nhà bảo Nhiễm Nhiễm chạy ra cửa sổ để nghe đài phát thanh.
Lúc này đã có rất nhiều người vây xung quanh Trử Tụng, dáng vẻ của anh lúc này cực kì đắc ý. Đây chính là thể hiện anh quá là oai rồi.
“Ting ting tang ting ting tang, chuông reo ting tang, chúng ta trượt tuyết thật là vui, chúng ta ngồi xe trượt tuyết, hi hi!” Kiều Ưu Ưu hát hai câu, “được rồi, tôi hát không hay nên chỉ hát đến đây thôi.”
“Hay mà, hay mà.”
“Chị dâu hát thêm bài nữa đi.”
“Hát thêm bài nữa.”
Mọi người trong sư đoàn đều hét lên như điên, Kiều Ưu Ưu hoàn toàn không nghe thấy gì, Trử Tụng lại đơ ra, cả đám người vây quanh anh như một đàn ruồi vo ve, “bảo chị dâu hát thêm bài nữa đi.”
“Hát cái đầu cậu, ngậm miệng hết lại cho tôi, không muốn nghe thì cút ngay ra ngoài cho tôi.” Trử Tụng gầm lên như sư tử, những người khác im bặt. Trử Tụng lại cảm thấy rất phiền phức, vợ anh hát cho nghe một câu đã là tốt lắm rồi, thế mà còn muốn nghe nữa? Được voi đòi tiên! Hơn mười năm trước anh mới được nghe Kiều Ưu Ưu hát bài “Cô bé lọ lem” âm thanh đó khiến trái tim anh tan chảy hoàn toàn.
Sư đoàn trưởng và chính trị viên đứng trước cửa sổ văn phòng, có thể nghe thấy tiếng từ loa phát thanh, cũng có thể nghe thấy tiếng như khỉ về rừng của mọi người trong sư đoàn, ai cũng tưng bừng nhảy lên nhảy xuống.
“Ông Ngụy, đúng là chỉ có ông mới có thể nghĩ ra được cách này.”
“Một năm rồi, mọi người cũng chẳng dễ dàng gì, khó khăn lắm mới tìm được nguồn tài nguyên lớn đến vậy, không sử dụng thì thật là quá lãng phí, không phù hợp với phương châm trong kế hoạch năm năm lần thứ mười hai của nước ta.”
Chính trị viên cười, lắc đầu: “Thế người ta đã làm chương trình cho ông rồi, hình phạt cho Trử Tụng thì sao?”
“Tôi đâu có nói để cô ấy làm thì Trử Tụng sẽ được miễn phạt. Hơn nữa, tên tiểu tử ấy thích giữ thể diện, sao có thể vì bản thân không phải chịu phạt mà để vợ đứng ra đỡ. Bản kiểm điểm ngày thứ hai phải nộp, 30 km cũng phải chạy, sợ tôi không công nhận còn tự tìm người đến giám sát. Tên tiểu tử này, đúng là chỉ có anh ta.” Sư đoàn trưởng Ngụy cười, lắc đầu.
Chính trị viên mở tờ giấy A4 đặt trên bàn, chữ viết dày đặc cũng phải đến hơn hai mươi trang. Hai vạn chữ còn đủ nữa là…
“Tên tiểu tử này là một tấm thép tốt, năm đó lựa chọn cậu ta từ trong đám tân binh, ông Ngụy, ông đúng là có con mắt tinh tường. Tôi vẫn còn nhớ, hồi anh ta mới đến đúng như quái vật, nhìn ai cũng không vừa mắt, nhưng thành tích ở mọi mặt đều rất xuất chúng. Anh ta còn tưởng chúng ta đều không biết, nửa đêm anh ta lén chạy ra sân bay, xem máy bay, lượn vài vòng xung quanh máy bay.”
“Đúng thế!” Sư đoàn trưởng Ngụy ngồi xuống chiếc ghế xoay, “khi còn là tân binh ngay cả trong kì nghỉ phép cậu ta cũng trốn đi một lần, ông còn nhớ không? Đặc biệt cử xe đi đón cậu ta, kết quả là tên tiểu tử đó lại chơi trò mất tích với chúng ta.”
“Thấm thoắt mà mười mấy năm đã trôi qua, chúng ta đều già cả rồi, sau này thiên hạ là của bọn họ.”
“Chương trình hôm nay có chủ đề là thế giới bên ngoài. Chủ đề khá là khó nói, nói thực là tôi cũng không thích. Tuy nhiên chúng ta hãy cùng lắng nghe bài hát cũ của Tế T