Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342048
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.
ời gõ vào cửa kính, Kiều Ưu Ưu sợ quá nhảy sang một bên. Đây là tầng bốn đấy, trèo lên được tầng bốn để gõ vào cửa kính thì thật khó tin, chẳng ai lại điên cuồng tới vậy?
“Ưu Ưu, mở cửa sổ ra.”
Giọng nói Trử Tụng được truyền qua cửa kính nghe rất nhỏ, Kiều Ưu Ưu giống như vừa nhìn thấy cứu tinh, vội vàng chạy ra mở cửa sổ cho anh vào.
“Sao anh lại trèo được lên đây? Trời đã tối rồi, ngộ nhỡ ngã xuống thì làm sao?”
Trử Tụng chống tay vào cửa sổ nhảy xuống phủi phủi tay, cười nham hiểm hỏi khẽ: “Thương anh rồi à?”
Kiều Ưu Ưu tức giận đẩy anh ra: “Nếu mà ngã xuống thì anh chuyển ngành về nhà luôn đi!”
“Trong lòng nắm chắc rồi, ngã làm sao được.” Trử Tụng chỉ Tiểu Tô: “Anh kia, mở cửa!”
“Trung đội trưởng, bên ngoài vây kín người rồi, nếu thực sự phải mở cửa thì những người đó sẽ tràn vào phòng làm hỏng hết các thiết bị mất, làm thế nào? Tôi làm sao mà bàn giao lại cho sư đoàn trưởng được chứ.”
Trử Tụng lạnh lùng trả lời: “Thì cũng là tự ông ta gây ra, chẳng có chuyện gì cũng bắt làm chương trình này nọ, lại còn thế giới bên ngoài, làm cho cả sư đoàn lính tráng lúc thì vui mừng lúc thì đau thương.”
Tiểu Tô không dám trả lời, nghĩ thầm: “Còn không phải là do vợ anh quá dễ bị lừa sao.”
“Hay là chờ thêm một lát nữa đi, đợi họ giải tán hết thì chúng ta về.”
“Không đợi nữa, tôi phải về nhà ăn cơm, đói sắp chết rồi!” Nói xong, anh kéo tay Kiều Ưu Ưu đi tới cửa “cạch” cửa bị đẩy mạnh ra, vài người đang dựa vào cửa bị đè bẹp xuống dưới đất.
“Đều rảnh quá không có việc gì làm phải không? Phải làm gì thì đi làm đi, đứng đây làm gì? Muốn tạo phản à?”
Mọi người vừa nhìn thấy Trử Tụng đi ra liền lặng lẽ bò từ dưới đất lên. Có người nói: “Chúng tôi đến nhận vợ.”
“Chị dâu, trả lời đúng có được thưởng không?”
“Chị dâu, lần này không có vợ tôi, năm sau sẽ đến lượt chứ?”
Kiều Ưu Ưu nấp sau lưng Trử Tụng cười nói: “Nếu có cơ hội!”
“Thế nếu không có cơ hội thì sao?”
“Sao mà lắm lời thế? Tránh hết cả ra, không cần ăn nữa, chuẩn bị huấn luyện để đi bay!”
Trử Tụng rất nghiêm khắc, Kiều Ưu Ưu lần đầu tiên nhìn thấy Trử Tụng như vậy, lời nói vô cùng có uy lực, mấy anh lính bị mắng cho một câu liền chậm chạp tránh sang một bên để nhường đường. Trử Tụng bảo vệ Ưu Ưu “ra khỏi vòng vây”.
Cả đám người vẫn còn ngóng theo, Trử Tụng đề phòng quay lại nhìn họ, vừa có một người động đậy thôi là anh chỉ thẳng tay vào, mạnh mẽ nói: “Không được động đậy!”
Anh lính ngây người nói: “Không động đây, tôi… gãi ngứa thôi mà.”
“Với tư cách là lãnh đạo của sư đoàn, chính trị viên đặc biệt tới gặp mặt Kiều Ưu Ưu. Chân thành cám ơn chương trình của Kiều Ưu Ưu đã mang tới một luồng sinh khí mới cho cả sư đoàn.” Chính trị viên khen nhiều khiến cô cô đôi chút ngượng ngùng.
“Chính trị viên, anh đứng nói vậy, đây đều là những việc nhỏ nhặt mà tôi nên làm.”
“Thế nên còn phải cảm ơn Trử Tụng vì đã cưới về sư đoàn một người vợ tốt như vậy.”
Nghe xong câu nói này, Trử Tụng lại thấy không vui, đôi mắt anh trợn tròn xoe, ôm lấy vai Kiều Ưu Ưu dõng dạc tuyên bố chủ quyền: “Vợ là của tôi!”
Chính trị viên cũng trợn mắt nhìn anh: “Tôi có nói không phải đâu!”
“Chính trị viên, sư đoàn trưởng Ngụy đâu?”
“Ồ, ông Ngụy có chút việc nên một lát nữa sẽ tới, tối nay phải tiếp đón vợ cậu chu đáo. Đi thôi!”
Kiều Ưu Ưu nghe từ “tiếp đãi” cũng hiểu là phải ăn uống, từ nhỏ điều cô ghét nhất chính là tụ tập ăn uống, cô vội vàng xua tay nói, “không cần.”
“Kiều Ưu Ưu cô cũng đứng quá căng thẳng, vùng này giáp biển, cũng không có nhà hàng nào, chỉ ăn trong nhà ăn của doanh trại thôi, chỉ có chúng ta ăn với nhau, dù sao hai người cũng phải ăn tối, nói không chừng tên tiểu tử này không muốn nấu cơm, chút nữa sẽ lừa cô tới nhà ăn, cũng như nhau cả thôi mà.”
“Vậy được ạ, cám ơn chính trị viên!”
“Đùng khách sáo!”
Trử Tụng đứng như trời trồng, nói với giọng cổ quái: “Chính trị viên, có thể cho phép đồng chí Kiều Ưu Ưu mang theo người nhà không?”
“Tên quỷ này, không cho thì cậu sẽ không đi à?”
“Thế thì không được!” Trử Tụng kéo dài giọng phản bác, nắm lấy tay Kiều Ưu Ưu không buông ra.
Trử Tụng cứ cứng đầu cứng cổ đi theo Kiều Ưu Ưu tới nhà ăn, cùng ăn với hai vị lãnh đạo lớn nhất của sư đoàn, anh hoàn toàn không có áp lực nào nhưng Ưu Ưu lại cảm thấy hơi căng thẳng. Tuy cô đã tham gia nhiều cuộc gặp gỡ quan trọng, nhưng hai vị này dù sao c