Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342047

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.

ần.”
“Từ rất lâu rất lâu trở về trước, anh có em, em có anh. Từ rất lâu rất lâu trở về trước, em rời xa anh, đến một nơi xa mãi…”
Kiều Ưu Ưu chỉnh âm thanh nhỏ hơn, “mọi người có thể cùng hát, tôi rất muốn nghe, không biết tập thể quân nhân khi hát các bài hát đang thịnh hành sẽ có cảm giác như thế nào?”
Lời nói của Kiều Ưu Ưu giống như đã mang tới một sự hưng phấn cho toàn bộ chiến sĩ trong sư đoàn, bắt đầu từ hát nhỏ chuyển sang hát hợp ca. Tiểu Tô vươn ra cửa sổ dỏng tai lên nghe, có thể nghe thấy họ gần như đã lấn át giọng hát của ca sĩ. Tuy nhiên dường như không còn giai điệu.
“Cái cô Kiều Ưu Ưu này, lại còn có cái chiêu này nữa.”
“Con bé này nói xấu tôi!” Sư đoàn trưởng tức giận trừng mắt.
Chính trị viên nhìn ra ngoài cửa sổ cười, lẩm nhẩm hát theo. Các bài hát thịnh hành ông hầu như không nghe, bài này ông cũng chỉ biết giai điệu, nhưng vẫn không nhịn được phải hát theo, “…thế giới… tươi đẹp.”
* * *
“Tôi muốn hỏi một câu, mọi người bây giờ, muốn nghe nhất là chuyện gì ở bên ngoài? À, không có đường dây nóng. Vậy thì để tôi tự chọn nhé. Xin mời mọi người lắng nghe âm thanh bên ngoài.”
Kiều Ưu Ưu ngắt mic, mở đoạn băng đã được thu từ trước ra. Đây chính là việc mà cô đã nhờ Trử Tụng “ăn trộm” danh sách tên của những người vợ của các chiến sĩ từ phòng Hậu cần của doanh trại về. Cụ thể không biết có phải ăn trộm thật hay không, điều đó còn phải xem bản lĩnh của Trử Tụng.
m thanh ở bên ngoài còn không phải là bà xã của các chiến sĩ này sao? Thế giới của họ, ngoài máy bay và người thân ra, còn có thể chứa đựng thứ gì khác?
Mỗi người vợ sẽ nói ba, bốn câu, rất ngắn gọn đơn giản, nhưng đều là những sự nhớ mong và mong chờ của họ đối với chồng mình. “Khỏe mạnh, bay an toàn” đều là nguyện vọng chung của tất cả những người vợ. Phần cuối cùng còn có âm thanh của một vài đứa trẻ, “chúng nói ba ơi, con nhớ ba, ba là người dũng cảm nhất thế giới.”
“Á, á hình như tôi vừa nghe thấy giọng nói của vợ tôi.”
“Con gái cưng của tôi. Đúng là có khí phách! Ha ha!” Trưởng đoàn Cao cười vô cùng đắc ý, Cao Nhiễm Nhiễm là đứa bé đầu tiên lên tiếng, cô bé tự hào nói rằng: “Ba chính là người lái chiếc máy bay chiến đấu J-10 đầu tiên,” cô bé rất yêu ba mình.
“Nghe thấy chưa, con trai tôi khen tôi dũng cảm và vĩ đại đấy!”
“Sao giọng nói nào cũng đều giống nhau? Cũng chẳng nói thêm đôi ba câu, chả nghe ra được!"
Một vài anh lính không kiềm chế được nỗi nhớ cao giọng hét vào loa: “Vợ ơi, anh nhớ em tới nỗi ăn không ngon ngủ không yên.”
Kiều Ưu Ưu nghe thấy giọng nói của những người vợ, mắt đẫm nước, ngay cả Tiểu Tô cũng quay đầu đi để lau nước mắt. Kiều Ưu Ưu hắng giọng, bật mic lên nói: “Rất xin lỗi mọi người, vì thời gian có hạn nên chỉ có thể chọn ra một phần nhỏ, nếu còn có cơ hội lần sau, tôi nhất định sẽ phát bổ sung nốt phần còn lại. Mời những đồng chí nghe thấy tiếng vợ con mình lên tiếng nhanh chóng tới nhận. Nếu ngay đến giọng nói của vợ con mình mà cũng không nghe ra thì xin tự giác ôm gối quỳ vào góc tường hát quốc ca. Còn nữa, không được “đứng lên”. Mọi người phải giám sát lẫn nhau.”
Những anh lính vừa kêu gào không nghe ra giọng nói của ai bị cả đám người ép dồn vào tường, ép ôm gối úp mặt vào tường hát quốc ca, hát hết câu đầu tiên sẽ bị tất cả mọi người vây lại xử lí. Lí do là không được phép đứng lên.
Trử Tụng ngồi yên lặng cúi đầu từ nãy giờ, nghe cô nói từng câu, từng chữ. Anh nghe thấy trong đoạn băng lúc nãy cũng có giọng nói của Kiều Ưu Ưu, cô và mọi người cùng đồng thanh nói: “Chồng yêu à, giữ gìn sức khỏe và bay an toàn nhé!”
Đây là lần đầu tiên Kiều Ưu Ưu nói những câu như vậy cho anh nghe, anh rất cảm động. Giọng nói cô rất chân thành, cô thực sự hi vọng anh có thể bình an vô sự.
“Cảm ơn em, Ưu Ưu.”
Chương 27
Chỉ trong vòng 60 phút, chương trình của Kiều Ưu Ưu đã mang tới không chỉ là sự hưng phấn mà có thể gọi là chấn động. Cô vừa tuyên bố chương trình tới đây kết thúc, có duyên lần sau gặp lại thì cả sư đoàn vọng lên các loại âm thanh gọi nhau.
Chỉ chưa đầy hai phút sau, bên ngoài phòng phát thanh đã chen chúc đầy người, Tiểu Tô mở hé ra một khe cửa nhỏ thì thấy toàn người là người, vội vàng đóng cửa lại, vỗ ngực nói: “Toàn… toàn là người.”
Kiều Ưu Ưu nheo mày, nhiều người ở ngoài như vậy thì cô làm sao mà ra được, làm thế nào bây giờ? Đang không biết xoay sở ra sao thì đột nhiên có ngư