Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341984
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1984 lượt.
a hình dáng chiếc máy bay?
Trử Tụng không để ý tới sự chế giễu của cô, anh mở nắp hộp thủy tinh ra, lấy một cái ra liếm liếm, chóp chép miệng: “Mùi vị ngon đấy, mùi sôcôla.”
Kiều Ưu Ưu nhích người lại, không tin vào mắt mình và hỏi: “Cái này làm bằng sôcôla? Không phải chứ, xấu như vậy là vì… chính tay anh làm?!”
Trử Tụng ngồi thẳng lên, chỉnh lại áo, cho dù có xấu tới mức nào đi chăng nữa thì cũng là do chính tay anh làm, nếu là người khác thì chắc chắn không thể làm được. Còn về chuyện tại sao lại có hình dáng như thế này thì chỉ trách không có khuôn giống y hệt, tất cả đều là ghép lại từng chút từng chút một.
Kiều Ưu Ưu quyết tâm phải thay đổi cách nhìn về cái “Máy bay chiến đấu” này, mắt cô nhìn chăm chú vào nó, nhìn đi nhìn lại, “Ừm, thực ra, đầu cái máy bay này nhìn cũng hơi giống, tuy đằng sau tròn xoe nhưng ít ra đằng trước cũng nhọn, giống… giống…” Kiều Ưu Ưu híp mắt lại tưởng tượng cái gì đó, nhưng lại bị anh mắt Trử Tụng chuyển hướng về phía ngực mình.
“Cút!” Kiều Ưu Ưu phản ứng có điều kiện lấy tay che ngực lại.
Cái máy bay J-11 “giản dị” này, có thể nhìn ra được làm từ nhiều thanh sôcôla mà nên, nó chẳng đẹp đẽ gì, thậm chí còn không có giá trị thẩm mỹ, nhưng tự tay Trử Tụng làm và bên trong nó ẩn chứa biết bao tình cảm anh dành cho cô. Nó còn là thứ độc nhất vô nhị trên toàn thế giới, cô phải gói cái máy bay này vào túi chân không, phải coi nó như báu vật trong nhà.
“Ok!”
Kiều Ưu Ưu nghĩ ngợi nói: “Miễn cưỡng chấp nhận được.”
Trử Tụng thở dài, dựa vào lưng ghế sofa bên cạnh cô, cầm bó hoa hồng xanh vừa bị lấy ra đưa ra trước mắt cô, Kiều Ưu Ưu nhìn lướt qua, đẩy ra và nói: “Nhìn thấy rồi.”
Trử Tụng rất kiên trì, anh lại đưa bó hoa ra trước mặt cô, Kiều Ưu Ưu lại đẩy ra, nếu so sánh với bó hoa này thì cô thấy chiếc máy bay có ý nghĩa hơn. Tuy cô cũng biết rằng giá tiền bó hoa hồng xanh này cũng không thấp, hơn nữa một bông hoa cũng khó mà có được. Nhưng khi một lần nữa đẩy ra, cô nhìn thấy một “bông hoa nhỏ” không nổi bật nằm giữa các bông hoa khác, nói một cách nghiêm khắc thì thực ra đó không phải hoa, màu sắc cũng không xanh như những bông hoa hồng kia, dưới anh đèn hơi ánh lên tia sáng, Kiều Ưu Ưu thử hỏi dò Trử Tụng: “Cái này?”
“Ừ!”
“Cái gì?"
“Đôi cánh.”
Không sai, một đôi cánh được trảm trổ từ một viên pha lê tím. Kiều Ưu Ưu nhặt nó lên từ trong bó hoa, trên bề mặt có hơi nhấp nhô không bằng phẳng, thủy tinh trong suốt, lấp lánh ánh sáng mê hoặc, một đôi cánh đan nhau được trạm trổ tinh xảo nhưng cũng không phá hỏng đi hình dáng vốn có của viên pha lê. Kiều Ưu Ưu nhìn tới mê mẩn người, giọng nói thậm chí còn hơi khàn lại: “Vì… vì sao lại tặng đôi cánh này, cho em?”
Trử Tụng cầm đôi cánh trong bàn tay cô lên, một bên cánh là một sợi dây chuyền bạch kim, Trử Tụng giúp cô đeo lên cổ, nhìn đôi cánh rủ xuống xương quai xanh của cô, cuối cùng đôi mắt anh ánh lên nhìn cô, mỉm cười: “Bởi vì em chính là đôi cánh của anh."
Trước khi nước mặt kịp rơi xuống, Kiều Ưu Ưu đã vòng cánh tay ôm lấy cổ anh, ôm thật chặt. Một lúc lâu sau. Kiều Ưu Ưu chất vấn anh với giọng hơi nghẹn ngào: “Ý anh là vì em mà anh đánh nhau với Tả Khiên rồi đi bộ đội, mới bất ngờ trở thành phi công. Vì thế nên em là đôi cánh của anh, không có em thì không có anh của ngày hôm nay, đúng không?”
“Ưu Ưu!”
Kiều Ưu Ưu bực bội phản bác lại: “Em không ngốc!”
“Ưu Ưu ngốc.”
“Anh mới ngốc! Đồ ngốc, ngu xuẩn, cút!”
“Anh mua lần trước khi ra nước ngoài, nhưng người ta không có đôi cánh, muốn mua pha lê tím nhưng lại không có, thế là lại tiếp tục đợi, đợi lâu lắm rồi, gần đây mới mua được.”
Khi Trử Tụng kể chuyện, ngực anh cũng rung lên, cô có thể cảm nhận chân thực hơn từng câu từng chữ của anh, nghe thấy từng câu nói thốt ra từ trong trái tim anh. Kiều Ưu Ưu thấy hình như mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất và chưa bao giờ cô cảm thấy mãn nguyện như vậy. Hạnh phúc tới mức không thể diễn đạt thành lời, chỉ có thể tự coi đầu mình như cái máy khoan, không ngừng dụi đi dụi lại trước ngực anh.
“Còn nữa, em có muốn nghe không?”
“Muốn!”
Trử Tụng hắng giọng, liếm môi nói: “Thực ra, bó hoa này cũng chỉ là tình cờ. Em cũng biết là hoa hồng xanh không thể mua được ở trong nước, chỉ có một vài người đặc biệt vận chuyển từ Nhật Bản về bằng máy bay để làm vui lòng vợ, anh vừa hay lại biết được chuyện đó nên nhân tiện cũng bon chen luôn, nói tóm lại thì là mua chung.”
Kiều Ưu Ưu càng nghe càng cảm thấy bực bội, khi anh nói hết câu cuối cùng, cô lập tức nhảy bật lên, giẫm chân lên cổ anh, nhìn thẳng vào anh và nói: “Người khác đều biết mua hoa để làm vui lòng vợ, thì ra vợ anh là đồ ngốc không cần dỗ dành hả? Người khác đều có thể nghĩ tới việc mua hoa cho vợ, sao đến lượt anh lại trở thành nhân tiện? Chắc nếu họ không mua hoa thì anh cũng không tặng nữa, phải không?”
“Hoa cũng chẳng phải do anh trồng, cũng chẳng thể dễ dàng mua được, chơi cố cũng chỉ được vài ngày là tàn rồi, chẳng bền vững tẹo nào. Một bó ho