Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.

c chuẩn bị tâm lí cũng không có, trong lòng sôi sục ngọn lửa vô danh, cô quay đầu sang, hầm hầm nhìn thủ phạm.
“Sao, muốn dùng ánh mắt giết tôi sao?” Chu Minh ung dung nói.
“Không sai, còn muốn giết trước, tránh hậu họa về sau.”
Chu Minh trầm lặng nhìn vẻ lạnh lùng của nữ sát thủ, “Nghe cũng không tồi. Cô mau động thủ đi, tôi sốt ruột lắm rồi!”
“Biến thái.” Bị khẩu khí lưu manh của Chu Minh làm cho mất hết khí thế, Tạ Anh Tư đỏ mặt, cuối cùng công phu tu luyện bị giảm mấy cấp. Cúi đầu nhìn gánh nặng trên tay mình, cô rì rầm: “Tam Tam, không được, tôi phải đổi tên cho nó.”
“Cái tên ấy không phải rất được sao?”
“Chó của lão nương sao có thể gọi là tiểu tam(*) được, cả thiên hạ đều biết, Tạ Anh Tư tôi đây căm hận nhất tiểu tam.”
(*) Trong tiếng Trung Quốc, từ “Tiểu Tam” được dùng để chỉ “kẻ thứ ba”. Trong câu nói này, Tạ Anh Tư đã ngầm chơi chữ.
Lớn giọng gào, tên sở khanh đó bị bồ nhí dụ dỗ kéo đi, cô có thể không hận sao? “Cô hét lên cái gì, tôi thì quen rồi, nhưng con chó này sẽ sợ đấy.”
Ủ dột vỗ vỗ vào đầu chú chó nhỏ, bà la sát hạ giọng, tự nhủ: “Con gái à, để mama đặt cho con một cái tên thật hay nhé!”
“Nó là chó đực.” Có người ghé miệng vào, dẫn đến cái trợn mắt của kẻ vô tri không biết gì.
Anh Tư tiếp tục nói với chính mình: “Gọi là gì nhỉ? Baby cẩu?”
“Tạ Anh Tư, sao cô có thể nghĩ ra cái tên thô tục như thế? Những thứ trong đầu cô tao nhã hơn một chút có được không?”
“Tôi cứ thô tục đấy thì sao nào? Trong đầu lão nương có ba cái tên, Baby cẩu, Tiểu Cẩu Tử, cái đồ chó. Chọn một trong ba.” Khoanh tay, vẻ hùng hổ, vô lại của người nào đó nổi lên.
Dừng xe ở trước cột đèn giao thông, Chu Minh thất vọng quay sang nhìn cô gái giở trò xỏ lá, khẽ chau mày: “Tiểu Cẩu Tử? Tên này không được.”
“Tại sao không được?”
“Đây là tên của thái giám.”
Tạ Anh Tư câm bặt, quay đầu che giấu sự ngượng ngùng, lẽ nào thực sự bị Chu Minh nói đúng? Tạ Anh Tư cô đã thô tục đến mức chỉ ra cái tên của thái giám, lẽ nào thực sự như lời anh ta nói, cô ấy… có tài thiên bẩm?
“Còn cái tên Baby cẩu…” Chu Minh lắc đầu thất vọng, “Đặt cái tên này, đã là giới hạn IQ của cô rồi!”
“Đúng rồi, IQ của tôi đâu lọt được qua mắt ngài tổng biên. Có điều, người ta thường nói, gần mực thì đen, gần son thì đỏ, tổng biên có lẽ phải coi chừng.” Một người nào đó đã tỏ sảng trở lại, thái độ tức giận, tạo nên một cảnh tượng độc đáo. “Tạ Anh Tư nghĩ nhiều quá rồi, gần son thì đỏ, nghe rõ chưa? Tôi mang họ Chu(*) đấy! Có thể thấy, ở cùng tôi, sớm muộn gì cô cũng sẽ khá hơn thôi. Tôi mong đợi ngày đó đến.” Một cú bóng phản kích đẹp, vô tư lại vừa khéo bắn trúng miệng Tạ Anh Tư, tình thế lại một lần nữa chuyển ngược.
(*) Nguyên văn tiếng Trung Quốc là “cận mặc giả hắc, cận chu giả xích”, nghĩa là “gần mực thì đen, gần son thì đỏ”, nghĩa tương đương với “gần mực thì đen, gần đèn thì rạng: của tiếng Việt. Mà chữ “Chu” trong họ của Chu Minh chính là chữ “chu” (son, mực dấu đỏ) trong câu thành ngữ trên.
Hai người trẻ tuổi này hễ không xích mích là không chịu được, lấy miệng lưỡi sắc sảo làm nắm đấm, không bỏ lỡ bất kỳ trận chiến nào. Chiến bại hết lần này đến lần khác, lại khoác áo giáp ra trận, từ trước đến nay luôn là phong cách của gà trọc Tạ Anh Tư. Hỏa tinh bắn tứ tung, dường như chú chó nhỏ cũng bị không khí chiến đấu nóng bỏng này lây nhiễm, sủa oang oang mấy tiếng, làm tăng thêm tính kịch liệt của trận đấu.
“Sủa cái gì mà sủa? Nếu còn sủa nữa, ngày nào ta cũng cho mày ăn dưa muối.” Nữ chiến sĩ thua cuộc, đỏ mắt trút giận lên chú chó nhỏ vô tội.
“Dưa muối? Tạ Anh Tư, chó cũng có thể nhảy qua tường rào, cô nhớ xây tường quanh nhà cao lên một chút.” Chu Minh đánh xe quẹo phải, chuyên tâm lái xe nhưng cũng không quên tham gia vào cuộc chiến, một số người có thể cùng lúc làm hai việc một cách hoàn hảo.
“Họ Chu kia, tôi còn chưa tính sổ với anh đấy! Rõ ràng anh biết tôi nghèo rớt mùng tơi mà còn bảo tôi nuôi chó, bản thân tôi còn sắp biến mình thành dân tị nạn rồi, anh bảo tôi làm sao đây?”
“Cô nghèo đến rớt mùng tơi ư? Cô tả cho tôi xem nào?” Anh cười châm biếm.
“Được, ngày mai tôi sẽ theo một cái chuông lớn, để những kẻ có tiền như các anh nghe cho rõ, được chưa?
“Nhân tiện mua thêm cho chó một cái, một lớn một nhỏ, rất hợp đôi… Nếu cô đã than nghèo kể khổ, tiền mua chuông sẽ do tôi trả.” Trên miệng anh gắn một đóa hoa ác.
Tạ Anh Tư siết chặt nắm đấm, đôi mắt đan phượng bắn ra một tràng pháo hoa, ngọn lửa toàn thân dâng lên ngùn ngụt. Mẹ kiếp, hắn định ám chỉ cái gì? Coi như IQ của cô bất thường đi, thì sao có thể không nhận ra chứ. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, não bỗng lóe lên tia sáng: tiền? Những con chữ mới tuyệt vời biết bao, sao cô có thể quên chứ. Không đánh vỡ răng cửa tên công tử bột này, vậy thì móc hầu bao của hắn cũng được.
“À, sao tôi lại quên ngài tổng biên hào phóng nhỉ? Chuyện nuôi chó là do anh nhận lời, vậy thế này đi, chó thì tôi cứ nuôi trước, có điều phí bảo hiểm, phí khám chữa bệnh, phí ăn ở, phí cấp dưỡng, phí vệ sinh thì anh trả. Mỗi tháng đưa