Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.

loạn, khiến nhịp thở càng lúc càng không ổn định. Nữ phù thủy đó chính là bản thân cô ấy – Tạ Anh Tư. Tự gây nghiệp chướng thì khó mà sống được, Tạ Anh Tư từ tốn mở mắt, trên má vẫn còn lưu lại chút ửng hồng, cô ngồi phịch xuống giường, toàn thân tê liệt.
Tính cách vượt ngoài khuôn phép trước nay không phải là sai, sai ở chỗ kích động đến mức tự cho mình là đa tình. Ảo não lật người lại, cô vùi đầu vào gối, liên tục đấm vào đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Tạ Anh Tư, cái đồ ngốc tự cho mình là người đa tình này, làm mất mặt người nghèo rồi… Cái đồ ngốc nghếch này, cái đồ rác rưởi này, cái đồ si tình này…”
Nhịp đập trái tim mơ hồ vì tình của cô gái trẻ phối hợp chặt chẽ với tiếng thở khẽ của chú chó, hợp tấu lên dạ khúc độc đáo trong buổi đêm, rất uyển chuyển, lại dễ nghe.
Chu Minh mở cửa bước vào căn hộ cao cấp rộng lớn, trong cánh cửa đã không còn sự chào đón của chú chó nhỏ, anh có chút ngẩn ngơ như thiếu đi điều gì đó, nhưng bên miệng lại nở nụ cười sảng khoái. Tiện tay vứt chiếc chìa khóa lên bàn trà, anh đi vào phòng tắm, vã làn nước ấm lên mặt, anh ngước đầu nhìn chính mình trong gương, đột nhiên không kìm được bật thành một tiếng cười lớn.
“Tôi nói này họ Chu kia, có lẽ nào anh đã thích tôi rồi?”
Đêm tuyệt vời của cô gái kiên cường đã bị chính tay mình hủy hoại, Tạ Anh Tư cho rằng, cô đã bị sắc đẹp của nhà tư bản làm cho mê hoặc, mỹ nam là mãnh thú rắn độc, không chỉ có miệng lưỡi độc, mà tâm địa cũng độc nốt, cô ấy sao có thể quên sạch lời khuyên chân thành của gia phụ và sư phụ chứ. Sau khi tát hai cái thật mạnh vào mặt, tự cho mình là nữ hiệp trúng độc không quá nặng, cô liền nhảy dựng lên, múa xong bài hoa quyền, coi như đã giảm vài phần phiền muộn, rồi chạy đi gọi điện cho Đỗ Thuần.
Hai cô gái sống trong cùng thành phố gọi điện thoại buôn chuyện với nhau, cả hai đều cảm thấy vô cùng hưng phấn. Cầm điện thoại ríu ra ríu rít, hoa chân múa tay chửi mắng nhà tư bản vô lương tâm, Anh Tư cũng thấy thoải mái hơn. Cô chuẩn bị chờ Đỗ Thuần đến chơi, nhưng cô gái ở đầu dây bên kia thông báo, chỉ có thể ra ngoài vào dịp cuối tuần. Đếm đầu ngón tay nhẩm tính, hai người cùng lúc than lên một tiếng, đúng là mòn mỏi chờ đợi. Đầu óc Tạ Anh Tư gục xuống, đợi thì đợi, cho dù đợi mỏi mòn, cô cũng phải đợi.
Hai ngày tiếp theo, Anh Tư toàn ngồi không chẳng làm gì, cứ hễ rảnh là cô lại làm tổ trên giường ấp quả trứng nhỏ, ăn no lại ngủ, ngủ dậy lại ăn, khi không ngủ được nữa thì gọi điện thoại cho bố mẹ, Đỗ Thuần, hoặc Lạp Lạp. Nhờ phúc nhà tư bản, coi như cô cũng bù lại việc mất ngủ trầm trọng trong thời gian qua.
Lúc tỉnh táo, Tạ Anh Tư nhàm chán đến nỗi chỉ muốn nắm tóc gãi đầu, chạy đến cửa hàng văn phòng phẩm mua bút lông và mực nước, nằm bò ra trước bàn hệt một đứa trẻ, viết xiêu vẹo bài thơ con cóc: “Mỹ nam là rắn rết, Tiểu Tạ phải coi chừng. Nếu muốn sống yên thân, Phải nghe lời cha dặn.” Viết xong, cô còn cẩn thận cho mảnh giấy ấy vào trong túi thơm mà Đỗ Thuần đã tặng, mang theo bên mình coi như câu niệm chú vòng kim cô.
Chu Minh có gọi đến mấy cuộc, nhưng Tạ Anh Tư bồn chồn, bất an, không nghe bất cứ cuộc nào, lấy chăn phủ lên đầu giả hôn mê, làm rùa rụt cổ luôn là tài năng thiên bẩm của cô.
Cái gọi là oan gia ngõ hẹp, rùa rụt cổ không trốn được vết giẫm tùy hứng của voi khổng lồ, cuối cùng hai người họ lại gặp nhau trên MSN. Đó là vào buổi trưa ngày nghỉ phép thứ ba, ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi, trạch nữ buồn chán lặng lẽ mở MSN, đôi mắt đan phượng lười nhác quét một lượt, đột nhiên lông tơ toàn thân dựng đứng lên, không xong rồi, rắn độc đang online.
Vừa định đóng MSN, thì chú chó nhỏ trước mặt người khác được gọi là cún con, nhưng thực ra quí danh là Trư Đầu, đang nằm bò dưới bàn, cắn chiếc quần ngủ của cô, rõ ràng ra vẻ muốn chơi đùa cùng chủ nhân. Nó nào có hiểu, chủ nhân đang gặp cha nuôi quái vật, vội vã bỏ chạy.
“Trư Đầu, Trư Đầu, đừng làm ồn, cái quần ngủ đó đắt lắm.” Anh Tư bị chú chó làm phân tán sự chú ý, tiếc bộ quần áo ngủ gấu trúc Bảo Bảo, cúi đầu uy hiếp, “Đừng cắn nữa, cắn rách rồi, ta sẽ lột da mày làm quần ngủ đấy!” Nhè nhẹ khua khua chân, cuối cùng Trư Đầu dừng hành động phá hoại lại, Tạ Anh Tư cười đắc ý, không ngờ một âm thanh từ chiếc máy tính vọng lại, như nổ bên tai. Không xong rồi, có người tìm cô, có thể… có thể là ai đây?
Rắn rết tìm đến cửa nhà. Tạ Anh Tư ngước đầu nhìn một cái, mỹ nam Chu Minh thè lưỡi đỏ, lại khiêu khích cô rồi. Trừng mắt với chiếc máy tính, Anh Tư thầm gào thét, cái đồ phóng đãng nhà anh, lại đến làm cho ta có ham muốn sinh lý, cẩn thận lão nương thành cô ngốc ngày nào cũng đuổi anh chạy, lấy độc trị độc ai mà không làm được.
Colin: “Sao không nghe điện thoại?”
Trừng mắt nhìn cửa sổ chat, tay Tạ Anh Tư đặt trên bàn phím không nhúc nhích. Nhớ lại chuyện xấu hổ đêm đó, Tạ Anh Tư chau mày đóng cửa sổ chat lại, chẳng thà không nhìn thấy cho đỡ bực mình.
Colin: “Còn không chịu lên tiếng, hủy bỏ buổi nghỉ phép ngày mai.”
Được rồi, con bọ cạp đã giơ cái gọng kìm sát thủ để khống chế Quái thú kem bơ. Quái thú


Insane