Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341514

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.

iên chỉ là muốn, lúc nhỏ đại đa số những lần cô đánh nhau đều vì Đỗ Thuần. Cha mẹ cô yêu mến Đỗ Thuần vô cùng, lại biết tinh lực toàn thân của con gái rượu chẳng có chỗ nào trút ra, sợ cô cứ kìm nén mà chẳng may ngày nào đó thành nữ thổ phỉ, vì vậy giả như cô đi đánh nhau cũng mặc.
“Lúc nhỏ anh có tập qua quyền anh.” Chu Minh lạnh nhạt ném ra một quả bom hạng nặng.
Tạ Anh Tư đang vung nắm đấm nghe vậy nuốt ngụm nước miếng nhỏ, chân hơi mềm, tay thả lỏng, nhưng vẫn ương ngạnh duy trì tư thế nắm đấm. Mẹ cô dạy rằng, có thể thua người nhưng không thể thua trận. Mắt nhìn chằm chằm vào tay nắm vô lăng không rời của Chu Minh, cô nghiêng đầu, “Ra vẻ làm gì chứ, lúc nhỏ là lúc nhỏ.” Cô lại vỗ ngực mạnh mẽ, “Thực chiến xuất anh hùng, anh hùng ở đây.” Sau đó, cô lại nhìn Chu Minh khiêu khích.
Chu Minh chỉ liếc cô một cái, sắc mặt vẫn không đổi, “Anh cũng đã từng thực chiến rồi!” Lần duy nhất trong đời anh đánh nhau, có một cảm giác thoải mái không gì sánh được. Lần trật đường ray đó, lấy danh nghĩa là tình yêu bắt đầu, nhưng thực ra muốn thông qua nắm đấm đánh bay đi những nuối tiếc của tuổi thanh xuân, để rồi cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Tạ Anh Tư chớp mắt một cách khó khăn, khoác lác quá đà, tám phần đã gặp phải cao nhân ẩn dật. Gặp phải người thích đoạn tuyệt như mình, cô không sợ chút nào, lo nhất vẫn là người bình thường không ho he một tiếng, nhưng lúc then chốt lại dùng nắm đấm nói chuyện. Trình độ của mình, cô hiểu hơn ai hết, rõ ràng bản thân chỉ thuộc hạng gà thôi.
Nuốt một ngụm nước miếng nữa xuống bụng, con ngươi đảo một vòng, tay đặt lên đầu gối Anh Tư vỗ đùi, miệng cười hì hì, “Ha ha, anh yêu, chúng ta thật sự đều là anh hùng gặp anh hùng, quả nhiên đúng là một cặp trời sinh.” Khi gặp phải đối thủ mạnh, tốc độ chuồn của cô cũng là hạng nhất, nếu không vì sao mà thời học cấp ba cô có thể liên tiếp giành giải quán quân một trăm mét ba năm liền.
Chu Minh tức thì bị nụ cười nịnh bợ của Anh Tư làm cho buồn cười, ở cùng cô, cả chặng đường dài đầy ắp tiếng cười, dễ dàng cảm thấy trái tim dần dần được lấp đầy, anh biết cái gọi là nỗi cô đơn đã được xua tan. Khẽ nheo mắt lại, anh không buông tha cô.
“Tạ Anh Tư.”
“Hả, anh yêu, mời anh nói.” Nặn ra nụ cười nịnh bợ, bất giác Tạ Anh Tư lại trở thành tay sai rồi. Cũng khó mà trách cô, từ nhỏ chuyện cô sợ nhất chính là gặp phải cao nhân.
“Nghe nói em đã từng đánh gẫy xương người khác?” Chu Minh thản nhiên lên tiếng, mờ nhạt lộ ra chút uy nghiêm.
Sau khi vì Lưu Lan mà Anh Tư ra mặt mắng Trịnh Noãn Dương, một lần trong phòng trà, anh vô tình nghe thấy Trịnh Lượng và Dương Lạp Lạp nhắc đến cô. Thực sự không phải anh thích nghe trộm, nhưng hai người đó buôn chuyện trắng trợn, trước mặt người khác thì ăn nói đẹp đẽ nhu mì, sau lưng lại sánh ngang với quạ, anh vừa thấy nhắc đến cô, liền quyết định lắng nghe.
Tiếng Lạp Lạp lúc trầm lúc bổng, anh chỉ nghe thấy rằng Anh Tư không những đánh gãy xương đàn ông, mà còn mất đi mối tình đầu, đối với cô, quả thực là một sự đả kích đến mức khắc cốt ghi tâm. Từ sau lần đó, cô không bao giờ đánh nhau nữa, nữ thổ phỉ quy ẩn giang hồ, chuyển sang luyện trình độ mồm mép, trở thành một nhân viên văn phòng như hiện nay.
Anh vừa lên tiếng, nụ cười nịnh bợ của Tạ Anh Tư hoàn toàn sụp đổ, mắt mờ đi, gãi gãi đầu, cô quay sang vờ nhìn phong cảnh lướt nhanh bên đường, “Cái đó à, chính là… tuổi trẻ bồng bột… mà thôi!” Trầm tư nhìn về phía trước, đột nhiên cô hiểu rõ ý của Chu Minh, bèn khua tay, “Ồ, anh yên tâm, hoàn toàn yên tâm đi, rất nhiều năm rồi em chưa dùng đến bạo lực, anh sẽ an toàn.” Rồi cười hi hi tiến lại gần Chu Minh, “Anh yêu, em sao nỡ hạ thủ với anh.”
Chu Minh cong miệng cười nhẹ, nhìn Anh Tư trìu mến, sau đó lấy lại vẻ nghiêm túc, “Anh không lo cái này.” Trên thực tế, chỉ có chuyện anh hạ thủ chứ làm gì đến lượt cô. Rất tốt, người con gái rất xứng đáng với anh. Ánh mắt anh kiên định, nhìn về phía trước, “Anh nghe nói, sau khi em đánh gẫy xương người ta, còn có cả chuyện hậu kỳ, đúng không?”
Trong đầu nhá lên một tia sét, toàn thân Tạ Anh Tư cứng đờ, lắp bắp, “Đáng chết, anh… sao anh biết được?”
Chu Minh nhếch mép cười, nói “Em có thể đánh vào nội bộ địch, dựa vào cái gì mà anh lại không thể?”






Bỗng nhiên, Tạ Anh Tư im lặng, não bộ dừng hoạt động quá lâu lại một lần nữa khởi động, các tế bào não trong trạng thái siêu tốc.
Thời gian dần trôi, trong cuộc đời tươi đẹp của Tạ Anh Tư, cãi nhau có, đánh nhau cũng có luôn. Một thời ầm ĩ oanh tạc, nhận được những biệt hiệu như “tomboy”, “nữ chiến binh thủy thủ mặt trăng”, cô cũng không bận lòng. Bảo vệ sự tôn nghiêm là sứ mạng đã khắc vào xương tủy, cho dù sự tôn nghiêm ấy không phải của cô.
Bao lâu rồi, cô vẫn còn nhớ như in mùa đông giá buốt ảm đạm năm đó, Đỗ Thuần khoác trên người một chiếc áo bông cũ kỹ, bị đám trẻ ngỗ ngược dồn vào góc tường, ngồi thụp xuống gào khóc như con thú bị vây hãm, “Mình có mẹ, mình có mẹ…”
Khi còn nhỏ, cô đã từng đọc một câu chuyện cổ tíc