Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341513

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.

h. Truyện kể rằng, ở tận cuối chân trời, có một cô công chúa cô độc sống trong tòa lâu đài cao chót vót đến tận mây xanh. Ở đó, một con rồng lửa nhe nanh múa vuốt suốt đêm ngày canh chừng cô. Về sau có chàng hoàng tử, cầm thanh bảo kiếm từ trên trời xuống, đưa nàng công chúa rời xa khỏi tường vây giam hãm.
Nghe xong câu chuyện cổ tích này, nhiều người thường giữ chặt nắm đấm, nghĩ phải liệt con rồng lửa vướng víu không hiểu phong tình đó vào phía tà ác. Nhưng Anh Tư lại không như vậy. Ngay từ giây phút đầu tiên quen Đỗ Thuần, Tạ Anh Tư đã thề với trời đất, sẽ làm một con rồng lửa bảo vệ cô ấy. Dùng ngọn lửa rừng rực cháy nhắm vào tất cả những kẻ làm hại Đỗ Thuần, cho đến khi nào chàng hoàng tử của Đỗ Thuần đến, thay Anh Tư bảo vệ cô ấy suốt phần đời còn lại.
Cô gái nhỏ phì cười, ngây thơ đáp, “Anh đấy!”
Mày càng chau hơn, anh nói, “Hình như chỉ có gấu trúc béo mới được gọi cái tên này.” Ví dụ Phương Phương, Viên Viên, Hương Hương, Điềm Điềm…
Dùng nụ cười để che lấp sự bối rối, Tạ Anh Tư tay sai lại tái xuất, “Minh Minh à, trong mắt em anh chính là một chú gấu trúc bự. Người tranh giành muốn ôm anh nhiều quá, thú mỏ vịt em đây phải trông coi anh chặt một chút mới được.” Nheo mắt trầm tư mấy giây, bỗng nhiên cô bật cười như hoa đào nở, hồn nhiên nói tiếp, “Thú mỏ vịt và gấu trúc hình như mấy trăm triệu năm trước đã ở cùng một đỉnh núi. Ái dà, Minh Minh, mấy trăm triệu năm trước chúng ta đã kết bạn chiếm núi xưng vương rồi, có thể thấy duyên trời đã định dù cho thế sự biến đổi rất nhiều. Minh Minh, anh sẽ không chạy thoát khỏi móng vịt của em đâu, thật đáng thương!” Dứt lời Anh Tư ôm bụng cười lớn.
Chu Minh bị chọc cho cười, ánh mắt điềm tĩnh lóe lên nỗi niềm vừa mừng vừa lo, “Bản lĩnh xướng hài rất giỏi, quả nhiên em là thú mỏ vịt ưu tú.”
Tạ Anh Tư vờ vĩnh vỗ vai Chu Minh, nói một cách vô cùng nghiêm túc, “Vì vậy, anh phải tiếp tục cố gắng, làm một chú gấu trúc bự hợp với em.”
“Em có thể đổi tên có sức sát thương giảm đi một chút được không?”
“Không thể, Minh Minh à, cái này chỉ rõ em yêu thương anh như thế nào. Trong phạm vi mấy trăm mét, không thể tìm được huấn luyện viên thú nào yêu anh hơn em đâu.”
“Không phải em là thú mỏ vịt sao? Sao đã biến thành huấn luyện viên thú rồi?”
“Bây giờ, người ta chuộng tự lực cánh sinh, chẳng lẽ lại không cho phép loài thú mỏ vịt chúng em kiêm thêm chức sao?”
Đèn hoa giăng khắp chốn, hơi thở đồng nội của mùa xuân đã dần lùi lại phía sau, những show diễn đêm của thành phố hiện đại đang trình diễn trước mắt.
Chu Minh tiễn Tạ Anh Tư và Trư Đầu về đến cửa nhà, hai người tay nắm tay bịn rịn, ai cũng không muốn là người rời đi trước. Trư Đầu có vẻ ngửi ra mùi ly biệt, lấy hết sức lực do uống sữa mới có mà cắn ống quần Chu Minh, Tạ Anh Tư thấy vậy liền nói, “Trư Đầu, Trư Đầu! Ái dà, cái đồ phiền hà này, đợi lát nữa ta ném cho mảnh vải rách để mày cắn cho đã, quần của người có tiền, chúng ta không cắn được…”
Chu Minh chợt nghe thấy điều gì đó kỳ quái, chau mày hỏi, “Trư Đầu? Tạ Anh Tư, em đổi tên cho bé cẩu lúc nào vậy?”
Tạ Anh Tư giật mình, da đầu căng lên, gãi một cách không tự nhiên, bị nắm đúng điểm yếu quả thật không dễ chịu chút nào. Gãi đến nỗi cổ cảm giác hơi đau, cô ngước lên đối diện với ánh mắt chất vấn nghiêm nghị của Chu Minh, thầm thở dài một tiếng, “Đuổi thần dễ đi, rước thần khó về”, vừa rồi cô còn bịn rịn ủ rũ với vị thần tôn kính này làm gì không biết, lẽ ra nên nhanh chóng tiễn anh mới phải.
Thôi thì đành dùng mỹ nhân kế vậy. Nghĩ là làm, cô vội ôm Chu Minh cười, chủ động sà vào lòng anh, “Ha ha, Minh Minh, anh có thích tên mới của bé cẩu không? Em có tài đấy chứ?”
Mỹ nhân kế không hữu hiệu, Chu Minh vẫn không mảy may động tĩnh, chỉ lạnh lùng nhìn Trư Đầu đang ngồi xổm trên đất, “Đổi khi nào vậy?”.
“Vào hôm anh đưa đồ ăn cho cún đến, em phát hiện nhân phẩm của em quá tốt, ngay đến nhà tư bản như anh cũng bị mình cảm hóa, móc tiền ra nhanh chóng, thoải mái, thế là em bị xúc động, liền đặt họ của anh cho Trư Đầu.”
Mỹ nhân kế có được thành công ban đầu, Chu Minh cười nhạt, ôm cái eo nhỏ của mỹ nhân, ăn không ít “đậu phụ”, “Hóa ra hôm đó em đã nâng anh lên, trở thành cha đẻ Trư Đầu rồi?” Ngữ khí anh xem ra khá đắc ý.
Hai thân hình dán chặt dường như đối phương có thể chạm được đến nhịp đập trái tim ở lồng ngực đối phương, mỹ nhân bối rối chớp mắt, “đậu phụ” đã bị ăn không ít rồi, đấu khẩu thì tuyệt đối không thể rơi vào thế hạ phong. Cô cười mỉa, “Cũng không coi đó là lên chức, chỉ có thể tính là đề cử… đổi thôi!”
“Tự ý đổi tên, phải phạt.” Con mắt sâu đen láy của Chu Minh tối sầm lại, dưới ánh đèn đường mờ ảo, vẻ mặt cực kỳ ám muội, bỗng nhiên tập kích lên đôi môi hồng của Anh Tư, mạnh mẽ niêm phong cái miệng lảm nhảm không dứt của cô lại. Môi lưỡi quấn lấy nhau, mang đến cảm giác thăm dò rồi thâm nhập, tuôn trào bọt sóng cuồn cuộn từ tận đáy lòng.
Bình thường vẫn mạnh mẽ, nhưng trong chuyện tình cảm thì Tạ Anh Tư lơ mơ chẳng hiểu gì, trong nụ hôn ngạt thở này, cô hoàn toàn bị động. Hơi thở dồn dập, khu