Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.
đo tính logic của câu hỏi.
Chu Minh thư thái nằm trên thảm cỏ, nhưng đôi mắt ấm áp vẫn luôn khóa trên người cô, “Bạn gái anh ở đây, anh không có bạn trai.”
Trư Đầu vẫn nô đùa, nhảy nhót không ngừng. Tạ Anh Tư lao đến bên cạnh Chu Minh ngồi phịch xuống, đưa tay chỉ chỉ vào lồng ngực anh, khẩu khí hung hãn, “Em cảnh cáo anh, nếu anh có bạn trai, cẩn thận em lột da anh đem nấu canh.”
Chu Minh nắm tay Anh Tư cười nhẹ, kéo cô nằm xuống cạnh bên, trên thảm cỏ xanh mướt, hai người cùng đón nhận lễ rửa tội của ánh mặt trời và làn gió nhẹ một cách hạnh phúc, “Em lúc nào cũng bạo lực như vậy sao?”
Tạ Anh Tư khẽ gật đầu, lại khẽ lắc đầu, “Em nghĩ chút đã.” Cô hứng khởi nằm đối diện với Chu Minh, “Lúc nhỏ, cách cửa hàng bánh ga tô nhà em một gian có bác Uông, mở cửa hàng thịt, còn giết heo nữa.” Cô cười ngọt ngào một cái, vẻ mặt vô cùng đắc ý, “Anh cũng biết đấy, con người em đây luôn ngoan ngoãn, đáng yêu, miệng luôn nói những lời ngọt ngào. Mỗi khi đi mua thịt, em lại khen cách giết heo của bác ấy vô cùng xuất sắc, pha thịt rất đẹp, cứ hễ vui lên là bác ấy thường cho em ăn sườn miễn phí…”
Giữa mặt hồ rộng lớn mênh mông sóng biếc, đôi chim nhỏ uyển chuyển cùng cất cánh bay, con trước con sau, âm thanh đập cánh tựa như câu nói trong mộng: “Cuộc hành trình có bạn đồng hành, tôi không còn sợ sóng gió nữa.”
Ba ngày sau, bạn của Chu Minh đến, đó là một người đàn ông thô kệch với mái tóc được nuôi dài.
Ngồi trong quán bar nhỏ tràn ngập không khí cổ điển lãng mạn, cô bé hiếu kỳ Tạ Anh Tư nhìn ngắm những bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp treo đầy tường. Có một số bức thô phá cách, uyển chuyển hàm súc, dường như chỉ cần liếc qua một cái, rồi nhắm lại là có thể cảm nhận được mạch đập phấn chấn của họa sĩ, gián tiếp bị lây truyền sang tâm trí người thưởng thức.
Cô thầm nghĩ, lần sau nhất định phải đưa Đỗ Thuần, một người biết vẽ tranh đến đây, cái quán rượu nhỏ tỏa ra không khí đồng quê này có lẽ Đỗ Thuần sẽ rất thích.
Người đàn ông thô kệch tên Mục Thụy cười híp mắt, nói: “Cô Tạ, lần đầu gặp mặt không biết cô có thích nơi này không?”
Tạ Anh Tư khẽ mỉm cười, nhìn Mục Thụy với mái tóc tết đuôi sam, mặc quần bò rách, chỉ thiếu mỗi cái biển in hai chữ “nghệ thuật” lên mặt nữa thôi. Tận đáy lòng, cô không khỏi than khẩu vị kẻ có tiền như Chu Minh quả thật khác biệt, ngay đến bạn cũng chọn một gã giống “gay”. E thẹn nhìn Chu Minh đang thư thái uống rượu, cô lịch sự trả lời, “Anh Mục, ở đây khá đặc biệt, tôi rất thích.”
“Cô Tạ, cô có thể gọi tôi là Mục Thụy.” Xem kìa, ngay đến cái tên cũng giống “gay”.
“Anh Mục, anh có thể gọi tôi là Anh Tư.”
Mục Thụy vừa từ Nam Mỹ trở về, lòng tràn đầy nhiệt tình, thoáng nhìn Chu Minh đang uống rượu, liền kéo cô gái lần đầu gặp mặt – Tạ Anh Tư đến không ngừng nói về khu rừng nhiệt đới ở Brazil, về các cô gái trẻ Châu Mỹ hoang dã với những lễ hội đặc sắc. Mặc dù Tạ Anh Tư ghét anh ta bắn mưa xuân quá nhiều, nhưng thỉnh thoảng cũng lịch sự phụ họa thêm vài câu, bầu không khí coi như cũng không tồi. Sau đó, Mục Thụy đột nhiên nói một câu, “Anh Tư, nghe nói cô là một phóng viên nhỏ bé.”
Tạ Anh Tư có chút ngập ngừng, cái gì mà phóng viên nhỏ bé, chẳng ra sao cả, bất luận thế nào tôi cũng là phóng viên “trung bình”. Khẽ chớp mắt, cô vờ hỏi nhiệt tình, “Ha ha, Mục Thụy, nghe nói anh cũng là một thợ chụp hình nhỏ bé.”
Do thói quen nghề nghiệp, đôi mắt phóng khoáng, thẳng thắn của Mục Thụy mỉm cười đánh giá cô bạn gái mới của Chu Minh. Anh là một nhiếp ảnh gia có trực giác bẩm sinh về cái đẹp, cũng có đôi mắt biết quan sát người khác. Cô gái trước mắt anh có đôi mắt đan phượng trong trẻo, đen sáng có thần, anh thích đôi mắt của cô ấy nhất.
Đối với một người đàn ông mà nói, một cô gái trưởng thành nhưng lại như đứa trẻ là đòn trí mạng, đột nhiên Mục Thụy hiểu, một Chu Minh độc thân hai năm, sẽ cùng cô gái trẻ như thế này tay nắm tay, mỉm cười.
Nói thực, rất lâu rồi anh chưa thấy Chu Minh lộ ra nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng như vậy. Còn nhớ, lần xuất hiện nụ cười như thế này là vào hôm sinh nhật lần thứ ba mươi của Chu Minh, đám đàn ông già bọn họ chạy đến sân vận động, đánh cược xem ai có thể chạy hết mười nghìn mét, cuối cùng chạy được đến đích chỉ có mỗi anh ta và Chu Minh, những người khác chạy đến giữa đường đều bỏ cuộc. Đêm đó, với cánh tay trần, họ ra sức cười nhạo sự già yếu của đối phương, đồng thời cũng than vãn sự kiên trì của những anh già như mình.
Hào phóng gọi người bồi bàn mang thêm mấy chai bia nữa, Mục Thụy gật đầu, “Đúng, tôi là anh chàng chụp hình bé nhỏ, hai người muốn chụp ảnh tình nhân thì cứ tìm tôi, nhưng không giảm giá, cậu Minh có tiền, lần này tôi phải chém cậu ta.” Nói xong, anh uống một hơi cạn sạch.
Hai mắt Tạ Anh Tư tỏa sáng lấp lánh, “Thật sao? Không giảm giá cũng không sao, vậy thì mua một tặng một nhé, cha mẹ tôi luôn muốn chụp bù ảnh cưới. Người già mà, yêu cầu cao, thích tìm người tài giỏi, tôi không tìm anh Mục Thụy đây thì còn tìm ai nữa?” Đã lợi dụng nhưng đồng thời cũng không quên nịnh hót, luôn là phong cách của Tạ