Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.

Anh Tư.
Mục Thụy đang uống rượu nghe vậy liền dừng lại, tiếp đó ngây người quay đầu nhìn Chu Minh, “Tôi nói này cậu Minh, cậu tìm được cô gái gì thế này? Mới đó đã cướp tiền…”
Chu Minh từ nãy giờ không nói năng gì, thấy vậy liền cười liếc Tạ Anh Tư một cái, cuối cùng anh mới lên tiếng, “Cướp tiền là bản năng của cô ấy.”
Lần đầu gặp mặt mà những người xa lạ không hề ăn nói cẩn trọng với nhau. Trong quán rượu nhỏ tiếng ly tách lách cách vang lên, Chu Minh và Mục Thụy nói chuyện phiếm, Tạ Anh Tư thỉnh thoảng lại chêm vào mấy câu, tranh luận với Chu Minh ngay trước mặt Mục Thụy, tự nhiên không chút giả tạo.
Sau khi kết thúc cuộc gặp gỡ, Tạ Anh Tư nhìn chiếc xe sang trọng của Chu Minh một cách thèm muốn, lấy lí do anh uống rượu, cô ngồi vào ghế lái một cách thô bạo, lại còn đề cao, “Từ nhỏ chú cảnh sát đã dạy em rằng, người uống rượu không thể lái xe, chúng ta phải tuân thủ pháp luật.” Người yêu cầu người khác trèo lên tường hái hoa trộm, lại có thể là một công dân tốt tuân thủ luật pháp sao? Đến đứa trẻ ba tuổi cũng biết đáp án là không.
Trên bầu trời đêm xanh biếc, các vì sao tỏa ánh sáng lung linh, nhưng một khi bị phân tán, chúng sẽ gợi cho con người ta một cảm giác cô độc và mệt mỏi vĩnh hằng.
May mắn thay, các ngôi sao mãi mãi là cô độc, nhưng con người thì không như thế. Chu Minh cảm thấy hơi nóng, kéo chiếc cà vạt xuống, lo lắng nhìn Tạ Anh Tư đang ngồi ở ghế lái, “Lái chậm một chút, chú cảnh sát thích bắt loại tay lái gà mờ như em đấy!”
Tạ Anh Tư vui vẻ đánh nhịp, giữ chặt vô lăng ra oai, chầm chậm dừng lại ở chỗ cột đèn xanh đỏ, “Anh coi em là đứa trẻ lên ba chắc? Sao có thể bắt được em chứ?”
Chu Minh cười châm chọc, “Dù em không phải ba tuổi, thì nhiều nhất cũng chỉ bốn tuổi thôi!”
Một cái trợn mắt hung hãn từ từ lướt đến. Chu Minh không buồn để ý, nheo mắt day day thái dương, “Kỹ thuật của Mục Thụy rất tốt, sau này chúng ta tìm cậu ấy chụp… cái đó nhé!”
“Cái nào?” Người nào đó ngồi trong khoang lái giả vờ không hiểu, thực ra trong lòng đã vui đến mức nhảy lên điệu disco rồi.
“Bỏ đi, anh hiểu IQ của em rồi, sau này em sẽ biết.”
Tạ Anh Tư lẩm bẩm oán trách, sau đó quay đầu hỏi, “Anh chàng đầu to đó xem ra là một nghệ sỹ, nghệ sỹ đều thích ngõ ngách cửa bên, chắc anh ta không phải gay chứ?”
“Gay? Em kỳ thị ‘gay’ à?”
“Có một chút, con gái chúng em đã chịu khổ đủ rồi, gần đây, không những phải tranh giành đàn ông với phụ nữ, mà còn tranh với cả đàn ông. Nếu nói khổ, ai có thể khổ hơn con gái chúng em. Có điều cũng may, “gay” có công trong việc khống chế tỉ lệ gia tăng dân số, coi như lấy công bù vào.”
Chu Minh không kiềm chế được, tưởng tượng cảnh kỳ dị người đàn ông tốt như Mục Thụy trở thành “gay”, dựng hết tóc gáy, vội làm sáng tỏ vấn đề, “Thị lực em sao vậy, Mục Thụy chỉ yêu phụ nữ.”
“Ồ, vậy thì em không kỳ thị anh ta nữa.”
“Có điều sinh nhật lần thứ ba mươi của anh, cái ví đó là do cậu ta tặng.”
Tạ Anh Tư gật đầu sáng tỏ, trầm tư một lúc, “Vậy thì em vẫn cứ kỳ thị anh ta.”






Xã hội hiện đại bắt đầu từ sau cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật lần thứ nhất, con người mong muốn sống trong tiếng ồn ào của những động cơ hơi nước, từ đó đời sống từng bước từng bước được bổ sung phong phú. Ăn no, mặc ấm rồi, thì ngay giai cấp, địa vị xã hội vốn không cùng tồn tại cũng bắt đầu kết thông gia, có vẻ thế giới này đã viên mãn nhưng thực ra lại không phải, chứng trầm cảm sát nhân đến rồi.
Chu Minh nói đùa rằng, đầu óc Tạ Anh Tư có khi nào có cấu tạo đơn giản nhất, cô đang khoắng múc thịt cá trong bát canh cá dưa chua, mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào, dửng dưng thừa nhận rằng. “Bây giờ em là một con côn trùng trầm cảm.”
Cuộc sống của côn trùng nhất định sẽ khốc liệt. Tạ Anh Tư trước đây thẳng thắn, vô tư, luôn chạy qua chạy lại văn phòng không ngớt, nụ cười tươi tắn, không chịu được nhất chính là sống kiểu tinh quái. Cô cũng hiểu được rằng, ên bảo vệ bản thân mình trước, gặp phải loại người như thế, trong lòng thầm coi thường nhưng ngoài mặt vẫn khách khí, tránh chuyện thị phi.
Vòng phong thủy quay tròn, sau khi ở cùng Chu Minh, mỗi ngày Anh Tư đều sống như đang đi bộ trên băng mỏng. Khi nghe thấy các nữ đồng nghiệp thảo luận sôi nổi về Chu Minh, cô không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh, gật đầu phụ họa mấy câu, thực ra lòng bàn tay đã vã mồ hôi đầm đìa, luôn cảm thấy bản thân đã ăn cắp một vật phẩm công cộng.
Một con người lòng dạ thẳng thắn, nhưng lại đang giấu một bí mật động trời, đối với loại người ruột thẳng như cô mà nói, quả là sự giày vò, hành hạ. Thế là cô trầm cảm rồi, cũng đã hiểu cho nỗi khổ tâm của nhà vua tai dài, bởi vì cô cũng rất muốn đào một cái hố. Đáng tiếc, trong cái thành phố hiện đại này khắp nơi đều là xi măng, nếu chạy đến công viên đào hố thì cô sẽ bị nhân viên quản lý ở đó bắt được.
Cô trong sạch quen rồi, thật sự không muốn trở thành tiêu điểm đàm tiếu của dư luận.
Nhưng thời gian làm việc lại dày vò cô. Người đàn ông buổi tối mình thân mật gọ