Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.

ôn mặt ửng đỏ lên nhìn Chu Minh, cô hoàn toàn không biết xoay xở làm sao.
Chu Minh nở nụ cười đắc ý, trong sự dịu dàng hiện ra chút tà mị, gật đầu ý vị sâu sắc, “Ừm, đổi tên hay, phải thưởng.” Môi lần nữa lại gắn chặt, tay anh giữ đầu cô, không để cô có một mảy may cơ hội chạy trốn.
Lại là một nụ hôn khiến người ta ngạt thở đến quên cả hô hấp, vậy mà chú chó nhỏ nhìn hai người họ ôm hôn chẳng hiểu gì: “hai người có thôi đi không, con muốn ngủ rồi!”
Sau nụ hôn dài, Chu Minh thì thầm bên tai Tạ Anh Tư, “Anh đợi ngày em kể với anh về câu chuyện đó, nhưng hi vọng không phải một vạn năm.”
Cả khuôn mặt đỏ lựng lên như quả táo, Tạ Anh Tư vùi đầu vào trước ngực Chu Minh, cảm thấy hương vị tình yêu đã thấm vào xương tủy. Cô đã bị trúng độc rồi! Vâng lời gật đầu, đột nhiên cô lại cảm thấy mình có vẻ vô dụng, liền bắt đầu tỏ ý gian xảo, ngước đầu cười làm nũng, “Yên tâm, em sẽ nói với anh một ngày trước một vạn năm.”
Chu Minh vẻ mặt chán nản kiểu hoàn toàn bị đánh bại.
Đêm về khuya, phía cầu thang có tiếng bước chân vọng lại, thời khắc phân ly đến rồi, Chu Minh buông Tạ Anh Tư ra, thấy cô lấy chìa khóa mở cửa, cuối cùng không kìm nổi mà lên tiếng, “Không mời anh vào nhà ngồi một lát sao?”
Tạ Anh Tư mặt mũi vẫn ửng hồng, quay đầu cười ranh mãnh, “Mẹ em nói rồi, không thể cho sói xám vào khuê phòng con gái.”






Bông hoa tình yêu kiên cường hé nở ở thị trấn cổ, chỉ vì bị vướng mưa gió quá lớn đành ẩn mình trong nơi u tối tỏa hương thơm.
Sáng sớm thứ hai, cô phóng viên quèn Tạ Anh Tư sắc mặt rạng rỡ lại là người cuối cùng lao vào văn phòng. Nhìn thì tưởng vẫn như những buổi sáng bình thường, nhưng thực ra đã hoàn toàn khác rồi. Cô ngó quanh các đồng nghiệp, lại quét mắt đến cánh cửa gỗ hồ đào màu đen đóng chặt, trong lòng ngân nga điệu nhạc, hôm nay không giống hôm qua, Tạ Anh Tư ta đây đã là hoa có chủ.
Chưa đến giờ làm, mọi người đều đang tiến hành công tác chuẩn bị. Vừa sáng sớm mà quý cô đỏng đảnh đã có phần ủ rũ, cặp mắt gấu trúc không có thần đen sẫm ảm đạm, gập chiếc gương trang điểm lại, quay về bên phải nhìn khuôn mặt bà cô già đỏ tươi của Lưu Lan, dù chán ghét cũng phải thừa nhận, bà cô già cũng có mùa xuân. Khi cô quay sang bên phải, Tạ Anh Tư với mái tóc đã hơi dài ra một chút, sắc mặt hồng hào, rõ ràng đã có vài phần mềm mại của con gái bình thường. Bờ vai ỉu xìu khẽ nhún, có phải thượng đế bị điên rồi không? Hỏa tinh biến thành thủy tinh từ khi nào vậy?
Vừa sáng sớm, Diệp Bội Bội như nuốt phải mấy trăm tấn thuốc nổ, cả văn phòng không một ai nhận ra. Chàng thanh niên Châu Minh ỷ bản thân có vài phần dung mạo anh tuấn, không giải quyết quả bom màu đen này, nay mai sao có thể giải quyết được ngàn vạn quả bom lớn nhỏ khác? Vấn đề liên quan đến sức chiến đấu trong tương lai, cậu ta phải dùng dung mạo và sức hấp dẫn trời ban mà đánh một trận thật đẹp mới được.
“Chị Bội Bội, bộ váy liền thân hôm nay đẹp đấy, chị rất có mắt thẩm mỹ, mai em phải mua một bộ nịnh cô bạn gái mới được.” Đầu tiên, chàng thanh niên đại ngốc, đại ngây thơ nhảy ra rà phá bom mìn, những người khác ngồi tại chỗ nín thở chờ tiếng nổ.
Diệp Bội Bội đứng phắt dậy, đùng đùng nổi giận, lồng ngực phập phồng dữ dội, vốn dĩ chuyện tình cảm không thuận thì tinh thần sẽ bất ổn định, lần này hay rồi, cuối cùng cũng tìm được cái thùng trút giận. Chỉ tay vào mũi, Châu Minh, Bội Bội hét lên giận dữ, “Đồ đàn ông xấu xí, cút hết cho tôi! Cút! Cút!”
“Cô Diệp, có cần tôi phải cút không?” Chu Minh cầm chiếc cặp tài liệu đứng ở cửa, vẻ mặt lạnh như sương ngăn chặn thành công ngọn núi lửa phun trào.
Chỉ trong chớp mắt, thế giới trở về trạng thái bình yên. Diệp Bội Bội hít thở bình ổn, chân mềm nhũn, sợ hãi nặn ra nụ cười, vỗ vai Châu Minh hòa nhã, “Ha ha, chào tổng biên, tôi vui đùa chút ấy mà, đúng không, Châu Minh?” Mặc dù đang muốn bùng nổ, nhưng cô gái thông minh Diệp Bội Bội hiểu kết quả của việc để Chu Minh cút, đương nhiên cô ấy sẽ bị cút thành thịt nhão, nghĩ đến đó thôi liền không khỏi thất kinh.
“Chào buổi sáng các vị, cũng chẳng còn lâu nữa, bắt đầu làm việc đi.” Chu Minh nhắc Lưu Lan chuẩn bị tốt tài liệu họp, khi mắt chiếu đến Tạ Anh Tư, nhìn tưởng lạnh lùng như mọi khi nhưng Tạ Anh Tư bấm đồng hồ nhẩm tính, thời gian anh nhìn cô so với người khác nhiều hơn một phẩy năm giây. Đừng coi thường chút thời gian ít ỏi này, nó có thể là bước nhảy vọt về chất.
Văn phòng biên tập quay trở lại với sự hài hòa. Trong bận rộn, Tạ Anh Tư không kìm được cảm thán, người đàn ông của tôi đẹp trai quá, miễn cưỡng cũng có thể coi là hợp với tôi.
Buổi trưa, Tạ Anh Tư tay chống cằm, sau khi trầm ngâm một lúc, liền chạy đến văn phòng bộ phận phóng viên tìm Dương Lạp Lạp.
Chuyện mối tình đầu xấu hổ cô chỉ kể với mỗi Lạp Lạp, thứ giữ gìn nhất tận sâu trong tim, vốn dĩ cô tuyệt đối không chia sẻ cho người khác. Thế nhưng hôm đó, trong quán “Quán ăn Hạnh Phúc”, gặp phải cú sốc chia tay của Đỗ Thuần, tâm trạng cô chán nản cùng cực. Lạp Lạp vất vả theo đuổi mộ