Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.

i “Minh Minh”, nhưng ban ngày vẫn phải giả dối xưng hô “tổng biên” trước mặt người khác. Anh thì tốt rồi, công tư phân minh, gật đầu một cách giả tạo, nói một câu, “Cô Tạ vất vả rồi!” Lúc đó, Anh Tư dường như có cảm giác bị tổn thương.
Cái cảm giác giống như tình cảm vụng trộm này thật tồi tệ. Tạ Anh Tư suy nghĩ đắn đo, vừa không muốn công khai, lại vừa không muốn ngày nào cũng ngước đầu không thấy, cúi đầu không hay với Chu Minh, vỗ một cái vào đùi, cuối cùng cô tìm ra được phương pháp trung lập.
Mặc dù phương pháp này khá hay, nhưng Chu Minh lại không đồng ý.
“Không được!”
Lúc đó anh đang dùng sợi dây đỏ xâu mấy đồng tiền cổ treo lên trước xe mình. Cả đời Tạ Anh Tư chưa bao giờ được làm người nổi tiếng, lần đầu tiên cô nhờ Đỗ Thuần chỉ giáo về phương pháp đan tết. Mất ba tuần mới đan xong một chiếc dây đỏ vô cùng vụng về, dưới chiếc dây đỏ là ba đồng tiền xu, tượng trưng cho một nhà ba người mãi mãi đoàn kết đồng tâm.
Lúc Anh Tư ngượng ngùng, e dè móc ra tác phẩm của mình, một Chu Minh thường ngày vô cùng điềm tĩnh lại có chút kinh ngạc, con ngươi đen như mực lóe sáng, môi hơi mím chặt, như bất cứ lúc nào cũng có thể cuộn sóng, lại như bức tượng cứng lạnh tôn nghiêm cố định góc nhìn.
Cô hơi bối rối, trong lòng dấy lên một mối hồ nghi mãnh liệt, thấp thỏm nói, “Cái đó… nếu anh không cần…” Tay cô có vẻ muốn thu lại.
“Cần.” Chu Minh vội giành lấy chiếc dây đỏ đó, “Thật sự quê một cục.” Ngoài miệng thì chê, nhưng tay anh lại giữ chặt, sau đó thuận thế treo lên xe mình.
Chu Minh không quan tâm đến sự lấy lòng của Anh Tư, vấn đề vẫn là hướng đến phương pháp trung lập của cô, “Không được, em không được phép quay về văn phòng bộ phận phóng viên, một khi em rời khỏi tầm mắt của anh, thì mắt anh lại bắt đầu giật.” Anh treo xong chiếc dây đỏ lên một cách hài lòng, thấy nó đung đưa qua lại thành một vòng cung tuyệt đẹp, đỏ tươi như đôi môi cô gái, anh khẽ mỉm cười, tươi mát như làn gió biển thổi gỡ nút thắt phức tạp trong lòng, “Để bọn họ biết thì đã làm sao? Quá lắm thì làm ầm ĩ một trận, lẽ nào chỉ vì không muốn trở thành tiêu điểm dư luận, chúng ta phải lén lút cả đời? Em cũng nghĩ đơn giản quá rồi! Chúng ta sống cuộc sống của chúng ta, hà cớ gì phải để ý đến ánh mắt những người bên cạnh.”
“Đấy là do anh không đặt mình vào hoàn cảnh người khác thôi, đổi lại là em, anh có muốn thử không? Cứ lấy Lưu Lan ra làm ví dụ, anh chàng tủ lạnh… ồ, chính là Trịnh Noãn Dương, ở công ty chúng ta cũng được coi là anh chàng độc thân nổi tiếng. Hai người họ sau khi hợp thành đôi, có bao nhiêu người nói xấu sau lưng, nói Lưu Lan là con gà mái già bay lên đầu cành làm phượng hoàng, nói anh chàng tủ lạnh bán phá giá cho bà cô, có những điều còn khó nghe hơn nữa cơ.” Mặt mũi Tạ Anh Tư đỏ gay, vỗ vỗ vào ngực mình, “Hai người họ đã chấn động như vậy rồi, nếu đổi thành anh và em, lời bịa đặt còn tung cả mái nhà công ty ấy chứ! Đến lúc đó, anh thì hay rồi, cánh cửa văn phòng cứ đóng lại là xong, còn em, ở bên ngoài bị mọi người bắn cho thê thảm. Em chết thì không sao, vấn đề là em còn phải nuôi ông bà, cha mẹ.”
Chu Minh cười mỉa, khoanh tay trước ngực nhìn cô một cách hứng thú, anh là hàn băng, cô là ngọn lửa, “Anh không đặt mình vào hoàn cảnh người khác? Vì vậy em thấy anh có thể đóng cửa phòng, ném em ra ngoài chịu tội? Em nghĩ anh như vậy sao?”
Ánh hào quang lạnh thấu xương tỏa ra từ mắt anh, dập tắt ngay hỏa diệm sơn trong mắt Tạ Anh Tư, cô co người lại, nghịch mấy ngón tay mình, “Em cũng không có ý đó, chỉ là… chỉ là mô tả một chút tình hình có khả năng xảy ra mà thôi.”
Chu Minh nhìn về phía trước, tay nắm chặt vô lăng, nổi rõ các khớp xương, “Khi nên đối mặt, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Đây vốn dĩ là chuyện của hai người. Hơn nữa, điều gì cần đến sẽ đến, lẽ nào đợi đến khi con của chúng ta ra đời, em vẫn phải giấu giếm? Có giỏi thì em giấu bụng mình lại.” Anh khẽ liếc nhìn cô, hàm ý trách móc, “Xem ra cứ tưởng gan to hơn người khác, thực chất chỉ thích rụt vào trong mai rùa, em có thể học hai phần dũng cảm của Lưu Lan được không?”
Tạ Anh Tư khẽ cụp mắt xuống, hàng mi dài và dày khẽ run rẩy như cánh bướm, miệng lúng búng, ngập ngừng, “Tốt xấu gì Lưu Lan cũng ăn nhiều cơm hơn em mấy năm… Còn đứa trẻ đó… anh cũng nghĩ sớm quá rồi đó!” Lồng ngực dường như có ai đó ra sức đập vào, thình thịch, thình thịch dữ dội, cô trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào cái bụng của mình, tưởng tượng cảnh bụng to lên như cái rá, sợ hãi dựng tóc gáy. Đáng sợ như ban đêm xem một bộ phim kinh dị.
Chu Minh thấy mặt Anh Tư đỏ lựng lên, hồn xiêu phách lạc không còn hừng hực khí thế nữa, khẽ mỉm cười. Anh đoán không sai, cô gái này tưởng to gan như nữ hiệp, thực ra chẳng có chút sức mạnh nào, chỉ một cơn gió nhẹ lay động, cũng đủ khiến cô nàng chạy mất dép. Cô ấy quả thực chỉ có trình độ võ mồm thôi.
Anh nắm lấy bàn tay ấm áp của Anh Tư, mười ngón đan chặt vào nhau, dường như muốn truyền một nửa sức mạnh từ tận sâu trong lòng cho cô, một kẻ nhút nhát. Giọng anh ấm áp nhưng kiên định, tuy nhiên cũng có chút bất lực nho