Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341708
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.
ng Đình thật sự chỉ muốn bóp chết người đàn bà trước mặt ngay lập tức. Anh gằn giọng: "Không cần biết cô nghe được từ đâu, nhưng nếu cô dám đi khắp nơi rêu rao chuyện Hứa Hứa phá thai thì đừng bao giờ hy vọng Ngụy Bắc Hải được ra khỏi tù!" Ngữ khí của anh càng thêm lạnh lẽo: "Còn cả cô nữa, tôi biết không ít chuyện bỉ ổi mà cô đã gây ra ở Bắc Hải đâu. Nếu cô dám nói ra dù chị một chữ, tôi sẽ cho cô vào bầu bạn với Ngụy Bắc Hải ngay đấy!"
Hà Vân nín thở nhìn Quý Đông Đình.
Dean chờ mãi vẫn không thấy Quý Đông Đình đi vào, đành chạy ra ngoài xem tình hình, kết quả lại thấy Quý Đông Đình đã lái xe đi mất. Cái người đàn ông nàỵ cứ thích làm ra vẻ, trong lòng chẳng nhớ Giám đốc Khương đền phát điên lên rồi ấy!
Khương Kỷ Hứa ngồi trước gương trang điểm. Mỹ phẩm qủả nhiên là một thứ kỳ diệu, chỉ một lúc đã có thể khiến cho gương mặt nhợt nhạt của cô trở nên hồng hào, tươi tắn. Cô tô màu son mà Quý Đông Đình thích rồi cầm điện thoại lên ấn số. Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy nhưng không nói gì, Khương Kỷ Hứa tưởng vẫn là Dean, bèn nhẹ nhàng lên tiếng: "Là Dean hả? Tôi nghe nói Kingsley đã về rồi. Anh ấy có đang ở cạnh anh không?"
"Hứa Hứa, là anh đây!"
"Được! Đây chính chuyện về quê mà em nói". Giọng nói uể oải của Quý Đông Đình hơi pha chút giễu cợt: "Nhưng em đã nói với anh rằng, em về đó một mình."
Bỗng nhiên Khương Kỷ Hứa rất muốn cười. Những ngón tay đặt trên đầu gối của cô đang run rẩy, cô không hề chột dạ nhưng lại đang sợ hãi. Cô thậm chí còn không dám nhìn vào mắt anh: "Em sợ anh sẽ giận. "
“Ha ha ha..." Quý Đông Đình cười thành tiếng. ”Sợ tôi giận? Bạn gái của tôi đúng là lương thiện và hiểu tôi quá mà!"
Khương Kỷ Hứa cúi gằm mặt.
"Được! Chúng ta không thảo luận vấn đề này nữa!" Anh im lặng một lúc lâu rồi mới tiếp tục: "Vừa rồi tôi nghe được một chuyện vô cùng hài hước. Có người nói với tôi là em có thai rồi, phải vậy không?"
Cả người Khương Kỷ Hứa run lên, lồng ngực dường như sắp nổ tung. Anh lại áp sát vào cô, cất giọng lạnh lùng: "Ngày mai tôi đưa em đi khám thai, thế nào hả?"
Khương Kỷ Hứa không thở nổi, nước mắt rơi xuống môi cô mặn chát.
“Xem ra là thật rồi!” Quý Đông Đình dịu dàng xoa gương mặt cô, nhưng trong giọng nói lại chất chứa sự tàn nhẫn: "Kỷ Hứa, đây là đứa con đầu tiên của Quý Đông Đình này. Tôi không cho phép bất kỳ ai được tổn hại đến nó, em hiểu không?"
Khương Kỷ Hứa thật sự hy vọng tất cả chi là một cơn ác mộng, cô phải mau chóng thoát ra khỏi đó. Cô lắp bắp: "Kingsley... Chuyện đứa bé..."
Đối mặt với ánh mắt tràn đầy thủ hận cua Quý Đông Đình, cô không thốt ra được những lời muốn nói. Khương Kỷ Hứa đau khổ tột cùng: "Không có đứa bé... Chưa từng có đứa bé."
Quý Đông Đình bật cười, anh ném mạnh lọ hoa trên mặt bàn xuống đất. Sau đó, anh kéo Khương Kỷ Hứa đứng dậy: “Chưa từng có đứa bé ư? Không phải là vừa bị em phá bỏ đó sao?”
Khương Kỷ Hứa cũng bật cười, nhưng nước mắt vẫn giàn giụa: "Nếu anh đã biết cả rồi thì việc gì phải chất vấn em như thế? Còn nếu không biết, tại sao anh không hỏi em cho rõ ràng?"
"Hỏi em cho rõ ràng?" Quý Đông Đình dồn Khương Kỷ Hứa đến bên giá sách, vì anh dùng lực khá mạnh nên vại cuốn sách bị rơi xuống đất.
"Hỏi em cho rõ ràng xem tại sao phải phá bỏ đứa con của tôi? Hỏi em tại sao chưa thông qua tôi đã tự mình quyết định? Hay hỏi xem em rốt cuộc có trái tim hay không? Em bảo tôi hỏi em cái gì đây?" Bàn tay Quý Đông Đình bóp mạnh gương mặt trắng trẻo của cô: "Khương Kỷ Hứa, em đang phạm pháp, em đang phạm pháp đấy, em có biết không?"
Cảm giác lạnh lẽo khi nằm trên bàn mổ lại ùa về khiến Khương Kỷ Hứa òa khóc. Một lúc sau cô mói bình ổn được hơi thở: "Quý Đông Đình, anh nghe em giải thích đã!"
"Được, em giải thích đi!" Quý Đông Đình ghé sát bên tai Khương Kỷ Hứa: "Em định giải thích thế nào? Nói rằng đứa con đó vốn không phải của tôi, mà là của Thẩm Hoành, đúng không?"
"Cái gì?" Khương Kỷ Hứa nhìn Quý Đông Đình bằng ánh mắt khó tin: "Quý Đông Đình, anh không thể nghĩ về em như thế!" Nếu không phải đang bị Quý Đông Đình túm chặt, chắc chắn cô đã ngã gục rồi.
"Mới thế mà đã khó chịu rồi à?" Quý Đông Đình lạnh lùng nhìn cô: "Vậy em có nghĩ đến cảm nhận của tôi không? Tôi còn khó chịu hơn em nhiều! Bạn gái của tôi bỏ đi không nói một lời. Bạn gái của tôi và bạn trai cũ dây dưa mãi không dứt. Bạn gái của tôi hắt hủi con tôi. Em đã từng nghĩ tới cảm giác của tôi chưa? Lúc làm những việc này, em có nghĩ tới tâm trạng của tôi hay không?"
Khương Kỷ Hứa yếu ớt lên tiếng: "Em vẫn luôn muốn nói với anh, Kingsley, lúc đó trong lòng em vô cùng hôn loạn, em muốn bình tĩnh lại rồi nói rõ ràng với anh. Em đã gọi điện cho anh, nhưng lúc ấy anh sắp lên máy bay rồi."
"Đúng vậy! Thế nên tôi mới nói mình có một cô bạn gái thật lương thiện!" Giọng Quý Đông Đình đầy châm chọc: "Em còn chúc tôi đi chơi vui vẻ nữa đấy!"
Quý Đông Đình buông tay ra, Khương Kỷ Hứa ôm đầu ngồi sụp xuống đất. Cô vẫn mong anh sẽ an ủi cô dù chỉ là một câu, nhưng anh không làm được, trong lòng anh bây giờ chỉ toàn hận thù. Cô nó