XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.

>Armand hơi hiếu kỳ: "Kingsley, tôi phát hiện ra là cậu không bao giờ săn thỏ. Hôm nay tôi đã săn được sáu con thỏ hoang rồi đấy, vui lắm!"
"Vì "thỏ con" là tên thân mật của bạn gái tôi." Quý Đông Đình bước về phía trước. Sáu ngày ở vùng đất đầy nắng này đã biến nước da trắng trẻo của anh thành màu bánh mật.
"Trời ạ!" Armand cảm thấy áy náy: “Xin lỗi nhé! Cậu phải nói với tôi từ sớm chứ!"
"Không sao!"
"Cậu theo tôn giáo à?"
Đương nhiên không phải! Là vì nguyên nhân khác." Quý Đông Đình vui vẻ trả lời.
Khương Kỷ Hứa xin nghỉ nửa tháng. Có những chuyện cô cứ ngỡ mình không tài nào chịu đựng nổi, nhưng rồi cuối cùng cũng vượt qua được hết. Ba ngày sau khi làm phẫu thuật, cô gọi điện thoại cho Quý Đông Đình, nhưng người bắt máy lại là Dean, thì ra, hai người đã đổi điện thoại cho nhau. Dean hình như cũng đang giận cô, nhưng vẫn tốt bụng dặn dò: "Giám đốc Khương chỉ cần Quý tiên sinh hết giận là sẽ quay về ngay thôi. Khi nào anh ấy về, cô cứ nói mấy lời ngon ngọt là được, thật ra dỗ dành anh ấy cũng đơn giản lắm!"
"Cảm ơn cậu Dean!”
"A... Khương tiểu thư, cô đang khóc đấy à?"
"Đâu có, tôi bị cảm cúm nên cổ họng hơi ngứa."
Ngày thứ sáu, cũng là ngày Khương Kỷ Hứa được xuất viện, An Mỹ tới bệnh viện thăm cô rồi tình nguyện tới nhà chăm sóc cho cô. Khương Kỷ Hứa không rõ An Mỹ biết được đến đâu, nhưng không từ chối sự giúp đỡ của cô ấy. Buổi tối, An Mỹ ngồi bên giường khóc rưng rức: "Giám đốc Khương, tại sao lại như vậy?"
Khương Kỷ Hứa mỉm cười, lấy tay lau nước mắt cho An Mỹ: "Chỉ là một phẫu thuật nhỏ thôi mà, đừng quá lo lắng như thế! Bây giờ chị cảm thấy khá ổn."
"Em ghét Quý tiên sinh!"
"Không liên quan tới anh ấy.”
"Toàn là đàn ông tạo nghiệp chướng rồi phụ nữ phải chịu giày vò!" An Mỹ vẫn cố chấp.
"Không phải, chỉ tại số chị đen đủi thôi!" Ống dẫn trứng của cô bị hẹp là do bẩm sinh, chẳng trách ai được cả!
Buổi sáng thức dậy, An Mỹ đi làm, còn cô tiếp tục ở nhà nghỉ ngơi. Buổi trưa, cô gọi đồ ăn bên ngoài. Chập tối, An Mỹ đem tới món canh gà siêu ngon của bác Hoàng. Khương Kỷ Hứa ăn uống ngon lành, sau đó rủ An Mỹ xem phim. Cô mày mò bộ dàn chiếu phim mà Quý Đông Đình mới sắm một lúc lâu, cuối cùng cũng chọn được một bộ phim vô cùng cảm động. An Mỹ mới xem được một lúc đã nước mắt giàn giụa: "Cái bọn Hàn Quốc chết tiệt, sao có thể làm phim chân thực đến mức này cơ chứ?"
Khương Kỷ Hứa ngồi trên sofa yên lặng xem phim, từ đầu tới cuối, cô không rơi một giọt nước mắt nào. Có lẽ gần đây cô đã khóc quá nhiều rồi nên bây giờ không thể cảm động nổi nữa. Điện thoại trên bàn đột nhiên reo vang, cô cứ nghĩ là Quý Đông Đình gọi nên vội vàng bắt máy. Thì ra là Lục Tự, anh muốn gửi cho cô ít hoa quả, hiện đang đứng dưới khu nhà cô. Vậy mà cô còn tưởng là anh gọi điện giục cô đi làm nữa kìa!
"Nhiều đồ như vậy mà Tổng Giám đốc Lục lại nói là chỉ có ít hoa quả. Anh khách khí quá!" An Mỹ đón lấy giỏ quà cực to của Lục Tự, trong đó ngoài bánh trái ra còn có rất nhiều đồ ăn bổ dưỡng.
"Vừa mới mổ ruột thừa, nhất định phải chú ý tới việc ăn uống! Cô nhớ thường xuyên nhắc nhở Giám đốc Khương đấy!"
Cái cớ này là do An Mỹ nghĩ ra nên cô ấy ứng phó rất nhanh. An Mỹ gật đầu: "Tôi nhất định sẽ chăm sóc Giám đốc Khương thật chu đáo, để chị ấy sớm quay về Bắc Hải Thịnh Đình tỏa sáng!" Đột nhiên nghĩ tới những tin đồn mà mình mới nghe được, An Mỹ chớp thời cơ hỏi luôn: "Tổng Giám đốc Lục, có phải Thịnh Đình của chúng ta sắp đổi tên không ạ?"
"Cô quan tâm tới mấy việc ấy làm gì? Chỉ cần vẫn phát tiền lương, tiền thưởng đều đều thì đổi tên hay không cũng có khác gì nhau đâu!"
"Tổng Giám đốc Lục dạy chí phải!" An Mỹ nịnh nọt.
Ngày thứ tám, An Mỹ phải đi làm, Khương Kỷ Hứa ở nhà một mình quá buồn chán nên đến công viên gần nhà đi dạo. Cô đang chờ điện thoại của một người, nên lúc nào cũng mang di động theo, thế nhưng, người gọi tới toàn là Thẩm Hoành, thi thoảng là Lục Tự.
Chập tối, Khương Kỷ Hứa đang nấu cháo thì An Mỹ gọi điện thoại tới: "Quý tiên sinh về rồi phải không ạ?"
“Chưa..."
"Nhưng rõ ràng em nghe thấy mọi người nói là chiều nay Quý tiên sinh đã tới Bắc Hải Thịnh Đình họp rồi mà."
Thấy Khương Kỷ Hứa im lặng, An Mỹ vội vàng an ủi: "Giám đốc Khương, có lẽ là anh ấy vừa mới về nên chưa kịp báo cho chị."
Quý Đông Đình về tới thành phố S lúc sáng sớm nay. Dean tới đón anh, nhân tiện báo cáo luôn chuyện Ngụy Bắc Hải bị viện kiểm sát điều tra, Lục Tự đã lôi kéo thêm các nhà đầu tư khác, vị thế của Ngụy Bắc Hải hiện đang lung lay. Dean cũng không quên kể chuyện Khương Kỷ Hứa đã gọi điện tìm anh.
"Gọi mấy cuộc?" Quý Đông Đình hờ hững hỏi.
"Ba, bốn cuộc gì đó."
“Không thể nào! Cùng lắm là một cuộc."
Dean cười gượng gạo, lập tức chuyên chủ đề: "Quý tiên sinh, anh đen đi nhiều đấy!"
"Nắng Nam Phi gắt quá! Thế có đẹp trai không?"
"Đẹp trai hơn Bao Công."
"Khá lắm! Còn biết cả Bao Công cơ đấy!"
Trong buổi họp, Quý Đông Đình không nhìn thấy Khương Kỷ Hứa nên tâm trạng có chút không thoải mái. Ngụy Bắc Hải bị tạm giữ để điều tra, vậy mà đá