XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341934

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1934 lượt.

an vừa nói chính là Quý Đông Đình? Và “một tiết mục vô cùng lãng mạn” này là dành cho cô?
Khương Kỷ Hứa nhất thời không thốt nên lời, trong lòng cô tuy hơi hoang mang nhưng cũng thấy rất cảm động. Từ lần đầu tiên hai người gặp mặt ở sân bay đến giờ, khoảng cách giữa họ đã xích lại không ít. Quý Đông Đình thực ra cũng không quá khó gần như cô tưởng. Cô từng cho rằng anh là một con người lạnh lùng, cao ngạo và rất hay đánh giá người khác một cách phiến diện, cho tới khi nhận được sự quan tâm đặc biệt của anh ở sân golf, hay khi hai người cùng nghe bản độc tấu violon mà anh thích nhất, rồi cả bó hoa hồng champagne anh dành tặng cô, còn có nụ hôn bất ngờ trên cầu ngày hôm ấy...
Cô nhẹ nhàng bước tới vườn hoa. Tối nay, nơi này được trang hoàng tuyệt đẹp, trên mỗi chậu cây đều treo một ngọn đèn nhỏ, trông vừa giống những vì sao, lại tựa như những chú đom đóm đang ẩn mình trong những khóm cây. Chiếc bàn dài màu trắng nằm ở chính giữa, bên trên là hai hàng nến lung linh.
Lẽ nào là một bữa tối dưới ánh nến?
Quý Đông Đình đứng dậy, sắc mặt điềm tĩnh, kéo ghế ra giúp cô: “Ngồi đi!”
Khương Kỷ Hứa lẳng lặng ngồi xuống.
“Rất xin lỗi đã bắt quản gia Khương cất công quay về đây! Hãy thứ lỗi cho sự đường đột của tôi!” Quý Đông Đình tỏ ra hết sức thân thiện.
Một Quý Đông Đình cực kỳ xa lạ khiến cho Khương Kỷ Hứa cảm thấy như ngồi trên bụi gai. Cô lo lắng nhìn người đàn ông đang cố tỏ ra dịu dàng, cúi đầu nói: “Tôi thật sự quá vinh hạnh!”
Vờ vịt! Trong lòng Quý Đông Đình thừa hiểu nhưng cũng không hề tức giận. Anh thích sự dịu dàng và ấm áp toát ra từ cô gái mặc váy đen đang ngồi đối diện mình.
Quý Đông Đình nâng ly rượu vang lên: “Cùng cạn ly vì buổi tối tuyệt vời này!”
Khương Kỷ Hứa cũng nâng ly rượu lên, nhấp một ngụm, đúng là rượu ngon. Loại rượu hảo hạng này ở Bắc Hải Thịnh Đình chỉ có ba chai mà thôi.
Người phục vụ đem bữa tối kiểu Pháp vừa phong phú vừa tinh xảo bày lên mặt bàn, sau khi xong việc lập tức rút lui, trong phòng lúc này chỉ còn lại hai người.






Quý Đông Đình tay cầm dao dĩa, nho nhã cắt bít tết. Một lát sau, anh ngẩng đầu hỏi cô: “Quản gia Khương, sao em không ăn?”
Khương Kỷ Hứa thành thật trả lời: “Tôi đã ăn rồi.”
“Ha ha... Buổi tiệc rượu em định tới tham dự còn chưa bắt đầu. Em đã ăn cái gì? Ăn gió à?” Rõ ràng là Quý Đông Đình chẳng tin lời cô.
Khương Ky Hứa không biết nên khóc hay cười: “Trước khi đến dự tiệc rượu tôi đã ăn rồi.”
Quý Đông Đình gật đầu, biểu lộ sự đồng tình: “Cũng phải, kiểu tiệc rượu đó thì có gì mà ăn!”
Câu nói này giống như một gáo nước lạnh tạt vào mặt khiến cho Khương Kỷ Hứa lập tức tỉnh táo trở lại, cô dùng hết sức đẩy Quý Đông Đình ra: “Quý tiên sinh, chúng ta không thể!”
“Không thể?” Quý Đông Đình mơ hồ hỏi: “Tại sao?”
“Chúng ta... không hợp nhau.” Khương Kỷ Hứa trả lời.
Quý Đông Đình hình như cũng vừa bị tạt một gáo nước lạnh. Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi lạnh lùng nhìn Khương Kỷ Hứa: “Vì thân phận của tôi?”
Người đàn ông này tự tin quá mức rồi! Khương Kỷ Hứa ngắc ngứ phủ nhận: “Không phải vì thân phận của anh. Chỉ là con người anh... tôi không thích mà thôi.”
Quý Đông Đình không còn lời nào để nói. Anh không dám tin những điều mình vừa nghe thấy, nhưng sự thật phũ phàng khiến trái tim anh gần như vỡ vụn. Anh bối rối đút tay vào túi, lại chạm ngay vào món quà mà mình đã cất công chuẩn bị cho cô quản gia nhỏ. Hiện tại, anh chỉ muốn bóp nát chiếc hộp ấy, thế nhưng, ngoài mặt vẫn cố làm ra vẻ bình thản, cất giọng thờ ơ: “Em không cần phải quá để tâm, dù sao thì tôi cũng chẳng thích em nhiều lắm đâu!”
Không khí trong vườn hoa chìm trong ngượng ngập, cả hai người đều không biết phải làm sao. Sự trầm mặc dai dẳng bị phá vỡ bởi tiếng nhạc du dương không biết từ đâu vọng tới. Tiếp đó, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng pháo hoa nổ giòn giã, bầu trời đêm bỗng chốc rực rỡ sắc màu. Ánh mắt Quý Đông Đình trở nên lạnh lẽo, anh cũng chẳng còn tâm trí để thưởng thức màn pháo hoa lung linh trên đầu mình. Sự kỳ công chuẩn bị của anh bây giờ chẳng khác nào một trò hề. Anh vốn đang cực kỳ tức giận, lại nhìn thấy điệu bộ cố tìm cớ rút lui của Khương Kỷ Hứa, trong lòng càng thêm phẫn nộ. Trước nay anh luôn biết cách kiềm chế trong mọi việc, nhưng đến lần này thì quả thực không thể bình tĩnh nổi.
Khương Kỷ Hứa thầm hy vọng ai đó gọi điện thoại cho mình ngay lúc này, cho dù là cửa hàng nào đó gọi đến chào hàng hay gọi nhầm số cũng được, cô đều sẽ nhiệt tình trả lời. Cô với tay đang định lấy chiếc điện thoại nằm im lìm trên mặt bàn thì nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Quý Đông Đình: “Khương tiểu thư, nếu cô không thích tôi, sao vừa rồi lại hôn tôi nồng nhiệt đến thế? Định đùa giỡn với tôi ư?”
Khương Kỷ Hứa ấm ức lên tiếng: “Quý tiên sinh, tôi...”
Quý Đông Đình không nói tiếp, anh chỉ khẽ nhếch môi. Trên bờ môi mỏng của anh còn lưu lại một vết răng nhỏ, đây đúng là vết cắn do cô để lại. Chứng cứ rõ rành rành ra đấy thôi!
“Có phải đây chính là thủ đoạn ưa t