Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.
ành người của cô từ lúc nào vậy? Khương Kỷ Hứa nhíu mày. Cô ghét cái kiểu nói chuyện mập mờ của đám đàn ông về các mối quan hệ.
Hai người chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, Khương Kỷ Hứa gọi đồ. Nhìn một bàn đầy món ăn hấp dẫn trước mặt, Lục Tự cảm thán: "Thật hiếm có dịp ở London mà còn được ăn món Tứ Xuyên chính cống. Cảm ơn cô, Giám đốc Khương!"
Khương Kỷ Hứa mím môi: "Tôi cũng được bạn giới thiệu thôi."
"Chính là người bạn đã cho cô ở nhờ đó sao?" Lục Tự hào hứng: "Hay là bảo cô ấy cùng ra đây ăn cơm đi!"
"Không cần đâu!" Khương Kỷ Hứa cảm thấy bất ổn: "Anh ấy(*) rất bận!"
(*) Trong tiếng Trung, ngôi thứ ba số ít chỉ “anh ấy” và “cô ấy” có cùng cách phát âm nên đã gây ra sự nhầm lẫn giữa Lục Tự và Khương Kỷ Hứa.
"Cô ấy làm gì ở London vậy?", Lục Tự tiếp tục hỏi.
Khương Kỷ Hứa suy nghĩ rồi trả lời: "Chắc là làm ăn."
"Thế thì giỏi thật đấy!" Lục Tự gắp miếng cá ngon nhất vào bát của Khương Kỷ Hứa: "Ăn nhiều một chút!"
"Tách!"
A Đỗ, ông chủ của nhà hàng này, cũng là bạn lâu năm của Quý Đông Đình, giơ máy ảnh lên chụp đôi nam nữ ngồi bên cửa sổ rồi gửị cho bạn mình. Quý Đông Đình hết phóng to lại thu nhỏ bức ảnh, xem nhiều tới mức chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa.
Quản gia hỏi anh: "Đợi khi nào Khương tiểu thư về mới chuẩn bị bữa tối cho cô ấy, phải không ạ?"
"Không cần đâu, cô ấy đã ăn rồi!" Quý Đông Đình xoay người rời khỏi phòng ăn, nhưng vừa đi được vài bước đã quay đầu lại: "Cứ chuẩn bị đi!" Ăn cơm cùng một người đàn ông mà mình không thích, đã thế lại còn là sếp của mình thì sao mà ngon miệng được cơ chứ?
Đúng là Khương Kỷ Hứa không thấy ngon miệng chút nào. Hai người ăn xong, bước ra đến cửa đã thấy trời nổi gió. Khương Kỷ Hứa đang định vẫy xe cho Lục Tự thì ánh bỗng nhiên nắm lấy tay cô. Khương Kỷ Hứa hoảng hốt, cố gắng rút tay về: "Tổng Giám đốc Lục!"
Lục Tự nhìn sâu vào mắt cô: “Tôi đã đổi vé máy bay rồi, dự định ở lại thêm mấy ngày nữa. Đợi kỳ thi của em kết thúc, chúng ta đi du lịch mấy nước quanh đây!"
Khương Kỷ Hứa trầm mặc.
"Em không hiểu ý của tôi sao?” Ánh mắt của Lục Tự lúc này khiến người ta cảm thấy e sợ.
Sao Khương Kỷ Hứa lại không hiểu ý tứ của anh kia chứ? Nhưng được sếp bày tỏ tình cảm thế này thật là phiền phức!
Lục Tự rành rọt tuyên bố: "Khương Kỷ Hứa, tôi đang theo đuổi em."
Khương Kỷ Hứa cúi gằm mặt: "Tổng Giám đốc Lục rất xin lỗi! Mấy hôm nữa tôi thật sự rất bận, không thể đi du lịch cùng anh được đâu."
"Bận lắm à?" Gương mặt Lục Tự thoáng chút tiếc nuối. Anh ngừng một lúc rồi hỏi thẳng: "Có phải vì tôi đã từng ly hôn không?"
Khương Kỷ Hứa lắc đầu: "Không phải, không liên quan gì tói chuyện anh có ly hôn hay không."
"Thế là vì sao?" Lục Tự rất mong muốn nhận được đáp án.
Trong chuyện tình cảm, Khương Kỷ Hứa luôn rất thẳng thắn: "Tôi không muốn dây dưa với cấp trên, không muốn người khác nghĩ mình phải dựa vào anh mới leo lên được vị trí này, càng không muốn bị người ta chỉ trỏ nói này nói nọ."
Lục Tự phần nào hiểu được nỗi lòng Khương Kỷ Hứa, anh cũng không thể ích kỷ bắt cô từ bỏ sự nghiệp vì mình được. Sau một hồi suy nghĩ, Lục Tự lên tiếng: "Hạng mục ở Nam Việt sắp khởi công rồi. Khi em hoàn thành khóa bồi dưỡng này và trở về, tôi sẽ điều em tới Nam Việt, chức vụ chắc chắn sẽ cao hơn... Còn về những lời đồn thổi, Kỷ Hứa, cho dù em không ở bên tôi, chúng vẫn sẽ tồn tại."
Khương Kỷ Hứa trở về nhà khá sớm, vừa vào cửa đã thấy Quý Đông Đình đang ngồi trên sofa trong phòng khách. Anh nói: "Vào ăn cơm tối đi!"
Khương Kỷ Hứa thật thà: "Tôi đã ăn rồi."
Quý Đông Đình nhướng mày: "Quản gia đã chuẩn bị cơm tối cho em rồi, ít nhiều gì thì cũng vào ăn đi!"
Lúc Khương Kỷ Hứa từ nhà ăn đi ra, Quý Đông Đình đã lên gác rồi. Cô ôm tâm trạng rối bời trở về phòng mình.
Hôm nay, trong lòng Quý Đông Đình chất chứa bao muộn phiền. Anh lấy cây đàn violon trên giá xuống, đàn thử vài nốt, sau đó đứng ngoài ban công, say sưa đàn từ Sad love cho đến Praise ot Lové, lại chuyển sang The Only Request... Tiếng nhạc du dương truyền tới chỗ Khương Kỷ Hứa đang nằm trằn trọc ở phòng kế bên. Đầu óc cô đang hỗn loạn, bao nhiêu suy nghĩ ngổn ngang không chịu buông tha cho cô, giờ lại thêm bản nhạc bi thương cứ bám riết lấy cô, thật sự khiến cô càng thêm khó chịu. Cô trùm chăn kín mít, vùi đầu vào giữa hai chiếc gối, thế nhưng âm thanh sầu não kia vẫn không ngừng lởn vởn bên tai cô. Một lúc sau, bản Chúc mừng sinh nhật vang lên, những tưởng đó sẽ là một điệu nhạc vui tươi, rộn rã, vậy mà nó lại trở nên u buồn, da diết hơn bao giờ hết. Khương Kỷ Hứa không chịu nổi nữa, bèn khoác thêm áo đi ra ngoài ban công. Cô khẽ gọi: "Quý Đông Đình!"
Quý Đông Đình đã ngừng đàn, anh quay đầu nhìn Khương Kỷ Hứa, nhưng không nói gì.
Khương Kỷ Hứa bắt chuyện: "Anh vừa kéo bản nhạc gì vậy?"
Quý Đông Đình trả lời: "Chúc mừng sinh nhật."
Khương Kỷ Hứa "ồ" một tiếng. Cô vừa cúi đầu, giọng nói trầm ấm ấy lại vang lên: "Hôm nay là sinh nhật của tôi."
"Gì cơ? Anh vừa nói gì?" Khương Kỷ Hứa vờ như không nghe rõ.
"Không có gì." Quý Đông Đình