Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341903
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.
ứa quay đầu nhìn về phía người đàn ông đang đi về phía mình, cười gượng gạo: "Tổng Giám đốc Lục!"
"Chuyện tôi nói tối qua, em suy nghĩ đến đâu rồi?" Lục Tự đi tới trước mặt cô, hỏi một cách nghiêm túc.
"Đáp án của tôi vẫn giống như hôm qua. Tổng Giám đốc Lục, tôi không thể đồng ý được." Khương Kỷ Hứa quả quyết.
Gương mặt Lục Tự thoáng buồn: "Vẫn là những lý do của ngày hôm qua?"
"Ngoài những điều đó ra, còn một lý do nữa." Khương Kỷ Hứa lấy hết dũng khí: "Tôi đã có bạn trai rồi."
"Hả?" Lục Tự có vẻ không tin: "Chuyện từ khi nào?"
Khương Kỷ Hứa không thể tiết lộ chuyện mới chỉ bắt đầu từ tối qua, nên đành im lặng. Nhìn bộ dạng này của Khương Kỷ Hứa, Lục Tự lại cho rằng cô đang tìm cớ để né tránh mình. Anh chỉ biết tự trách bản thân đã quá nóng vội mà thôi.
"Nếu bây giờ em vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, tôi sẽ đợi em." Lục Tự không quên bổ sung: "Hy vọng em có thể cho tôi một cơ hội!"
"Xin lỗi, Tổng Giám đốc Lục! Tôi thật sự đã có bạn trai rồi." Khương Kỷ Hứa bắt đầu thấy bực mình, cô không muốn đôi co thêm nữa.
Đúng lúc này, Quý Đông Đình đi đến. Lục Tự tuy hơi bất ngờ nhưng vẫn nhanh chóng đưa tay ra: "Quý tiên sinh, thật trùng hợp, lại gặp được anh ở đây!"
"Tổng Giám đốc Lục!" Sau khi bắt tay Lục Tự, Quý Đông Đình liền giải thích nguyên nhân mình tới đây: "Tôi tới đón bạn gái."
"Vậy sao?" Lục Tự cố sức kiềm chế sự kinh ngạc để không thất lễ: "Chúc mừng Quý tiên sinh đã giành được trái tim người đẹp!"
"Cảm ơn!" Quý Đông Đình lịch sự đáp lại. "Chẳng hay Tổng Giám đốc Lục có thời gian rảnh không? Lần trước ở thành phố S, Tổng Giám đốc Lục rất quan tâm tới tôi, thế nên, lần này anh tới London, tôi là chủ nhà, cũng nên dốc sức đáp lại để tỏ lòng hiếu khách."
"Tiếc quá, tôi đã mua vé máy bay quay về thành phố S ngay hôm nay rồi!" Lục Tự kiếm cớ để nhanh chóng rút lui.
"Ồ! Vậy khi nào có dịp sẽ nói chuyện sau vậy!" Quý Đông Đình đi tới bên Khương Kỷ Hứa, rất tự nhiên ôm eo cô: "Chúng ta đi thôi!"
Từ lúc Quý Đông Đình xuất hiện, Khương Kỷ Hứa không hề lên tiếng, đến tận khi anh nói phải đi, cô mới khẽ đáp lại rồi đi theo anh. Chạm mặt nhau như vừa rồi khiến mọi người cố phần ngượng ngập, nhưng có lẽ sẽ tránh được một số phiền phức không đáng có sau này.
Khương Kỷ Hứa và Quý Đông Đình lại tới nhà hàng Tứ Xuyên để kỷ niệm "ngày sinh nhật theo lịch âm" của Quý Đông Đình. Nhìn thấy cô, ông chủ nhà hàng vừa ngạc nhiên lại vừa không mấy hài lòng, chỉ quay sang nói với Quý Đông Đình một câu: “Cậu đã bị sắc đẹp làm cho mê muội rồi à?”
Quý Đông Đình chẳng thèm để ý tới A Đỗ, anh dẫn Khương Kỷ Hứa tới vị trí đẹp nhất.
Khương Kỷ Hứa tò mò: "Ông chủ nói thế là có ý gì?"
"Anh cũng không rõ lắm, có lẽ là khen em đẹp." Quý Đông Đình đưa thực đơn cho Khương Kỷ Hứa: "Em muốn ăn gì?"
Khương Kỷ Hứa lại hỏi: "Anh ta và anh có quen nhau thì phải?"
"Có quen." Quý Đông Đình đưa mắt về phía A Đỗ đang đứng trong quầy thu ngân: "Quen nhau từ khi còn nhỏ. Cậu ta là một người khá được, nhưng nhìn nhận vấn đề hơi phiến diện. Lúc còn học cấp ba, cậu ta đã bị cô bạn gái lừa cho một vố đau đến mức mất hết cả thể diện. Từ đó về sau, cậu ta ghét tất cả những cô gái xinh đẹp."
Khương Kỷ Hứa bật cười.
Quý Đông Đình tiếp tục nói: "Nhưng đàn ông là loài động vật ưa hình thức. Giống như Trương Vô Kỵ đã bị con gái lừa không biết bao nhiêu lần nhưng đến cuối cùng vẫn chọn một Triệu Mẫn rực rỡ như hoa hồng đấy thôi. Những người cứ luôn mồm nói không thích phụ nữ đẹp chẳng qua là bởi vì muốn mà không có được ấy mà."
Khương Kỷ Hứa khẽ "hừ" một tiếng.
Quý Đông Đình nhìn cô: "Nhưng mà, khi đã theo đuổi được một cô gái xinh đẹp, đàn ông lại hóa thân thành Võ Đại Lang, luôn sợ gặp phải một gã Tây Môn Khánh."
Tưởng tượng ra cảnh Quý Đông Đình biến thành Võ Đại Lang, Khương Kỷ Hứa cảm thấy thật sự rất thú vị.
Ăn tối xong, hai người nắm tay nhau đi dạo trên khu phố người Hoa, Quý Đông Đình đan tay vào tay Khương Kỷ Hứa rồi đút vào túi áo anh. Sau đó, họ cùng đi xem vở nhạc kịch “Bóng ma trong nhà hát”. Ngồi trong nhà hát lộng lẫy, Khương Kỷ Hứa ngắm nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh, thật không dám tin rằng mình đã chính thức hẹn hò với anh. Cô thầm nghĩ, đôi khi đời người thật chẳng khác nào một vở kịch!
Ba ngày sau, kỳ thi của Khương Kỷ Hứa kết thúc. Cô dự định dùng mấy ngày nghỉ sau kỳ thi ở nhà đọc sách, Quý Đông Đình bảo cô nhạt nhẽo, nhưng cô quả thực rất thích thư viện trong nhà anh. Cô vô tình tìm được một quyển album trên giá sách, trong đó có rất nhiều ảnh chụp những chú chim cánh cụt bụ bẫm, đáng yêu khiến cô vô cùng thích thú.
Sáng hôm sau, khi cô vẫn đang mơ màng ngủ thì bị Quý Đông Đình dựng dậy. Mặt cô biến sắc: Quý Đông Đình, tại sao anh có thể vào phòng của em?"
"Nhanh lên! Anh dẫn em đến chỗ này rất thú vị." Quý Đông Đình thúc giục, thậm chí còn thu dọn luôn quần áo giúp cô.
Quãng đường từ nhà đến sân bay, Khương Kỷ Hứa tựa vào vai Quý Đông Đình ngủ gà ngủ gật. Hôm qua, Quý Đông Đình gọi cô sang phòng chơi cờ tướng, mãi tới gần sáng cô mới được về phòng đi ng