80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.

ủ, vậy mà vừa sáng sớm anh đã đánh thức cô. Chẳng biết anh định đưa cô đi đâu nữa, nhưng chỉ cần không đem bán là được rồi. Quý Đông Đình bảo cô đưa điện thoại cho anh, để anh giúp cô tắt máy. Anh vô tình nhìn thấy một tin nhắn còn chưa đọc, là của Thẩm Hoành, nội dung ngắn gọn: Tiểu Hứa, mấy ngày nữa có thể anh sẽ tới London công tác, đến lúc đó chúng ta gặp nhau nhé!
Một kẻ tình địch vừa đi thì kẻ khác đã lại tới. Quý Đông Đình giơ điện thoại lên, chụp ngay một tấm ảnh vô cùng thân mật của anh và người con gái ngồi bên cạnh, sau đó gửi cho Thẩm Hoành, kèm theo lời nhắn: “Em yêu rồi. Chúc mừng em đi!” Xong việc, anh dứt khoát ấn nút tắt máy.
Trong khoang hạng nhất trên máy bay, Khương Kỷ Hứa đang dùng bữa sáng, cô thắc mắc với Quý Đông Đình: "Chúng ta đến Tây Ban Nha sao?"
"Không đến Tây Ban Nha, nhưng sẽ đi ngang qua đó." Quý Đông Đình vừa ăn sáng vừa xem tạp chí: "Chúng ta qua trạm trung chuyển Madrid của Tây Ban Nha trước, sau đó sẽ tới Buenos Aires, rồi chuyển sang máy bay nội địa của Argentina để đến đảo Tierra del Tuego."
"Tierra del Tuego?" Khương Kỷ Hứa bắt đầu thấy lo lắng: "Chúng ta đến đó để làm gì?"
"Anh đâu có bán em đi, sao em phải căng thẳng thế?" Quý Đông Đình rất ung dung, anh nghĩ Khương Kỷ Hứa nhất định sẽ thích chuyến du lịch mà anh tặng cô.
Khương Kỷ Hứa kéo áo Quý Đông Đình: "Rốt cuộc chúng ta đi đâu?"
"Chẳng phải em thích chim cánh cụt sao?" Quý Đông Đình đặt tờ tạp chí trên tay xuống, nhìn cô: "Tierra del Tuego là ranh giới giữa lục địa Nam Mỹ và châu Nam Cực. Từ đó, chúng ta có thể xuyên qua eo biển Drake để tới Nam Cực."
Khương Kỷ Hứa hoàn toàn ngây ngốc. Quý Đông Đình vuốt ve khuôn mặt đỏ bừng của cô: "Em xem, em vui mừng tới mức không thốt nên lời nữa kìa!"
Khương Kỷ Hứa lặng lẽ quay đầu nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ. Cô đâu có vui mừng, là đang tức giận thì có! Quý Đông Đình hơi chột dạ, vội kéo tay cô: "Có muốn ăn bánh việt quất không? Mùi vị được lắm!"
Cơn giận trong lòng Khương Kỷ Hứa dâng lên: “Em muốn quay về London."
“Tại sao vậy?" Tuy Quý Đông Đình cũng đoán ra nguyên nhân khiến cô khó chịu, nhưng vẫn vờ hỏi.
Khương Kỷ Hứa hít sâu một hơi: "Quý Đông Đình, em chỉ có ba ngày nghỉ thôi. Trong vòng ba ngày làm sao có thể tới được Nam Cực?"
"Đừng lo! Anh đã xin nghỉ cho em rồi. Khóa học ba tháng của em đã được chuyển thành bốn tháng, em sẽ không bị mất bất kỳ tiết học nào đâu." Quý Đông Đình nắm lấy tay Khương Kỷ Hứa.
Nhưng cô chỉ lạnh nhạt nhìn anh: "Anh dựa vào đâu mà quyết định thay em?”
Quý Đông Đình cảm thấy hơi tổn thương: "Dựa vào việc anh là bạn trai của em."
"Bạn trai? Quyền lợi lớn quá nhỉ!" Khương Kỷ Hứa mỉa mai.
"Trước mắt, anh là người đàn ông thân thiết với em nhất, sao lại không thể có quyền lợi này?" Quý Đông Đình không thích tranh cãi với phụ nữ, nhất là với cô gái mà anh yêu thích, vì vậy, anh quyết định nhắm mắt lại: "Anh phải nghỉ ngơi đây, xin đừng làm phiền! Cảm ơn em!"
Khương Kỷ Hứa hằn học nhìn anh. Thấy cô vẫn chưa nguôi giận, Quý Đông Đình đành xuống nước: "Hứa Hứa, anh xin lỗi vì đã tự quyết định theo ý mình! Nhưng hãy tin anh đi, khi nào tới Nam Cực, em nhất định sẽ rất thích!"
Quý Đông Đình đã tỏ ra yếu thế, Khương Kỷ Hứa cũng bắt đầu thỏa hiệp: "Nam Cực rất lạnh, em sợ lạnh."
"Chuyện này khỏi lo!\'\' Quý Đông Đình siết chặt tay cô. Ý của anh rất rõ ràng có anh ở bên sao cô còn quay lại được cơ chứ!
Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng ngồi máy bay, Khương Kỷ Hứa chỉ có ăn và ngủ. Đã lâu lắm rồi cô không được thảnh thơi như thế, vì vậy, tâm trạng cũng trở nên thoải mái hơn. Ban đầu, cô rất khó chấp nhận chuyến đi bất thình lình này, nhưng tới bây giờ, cô đã trở nên mong chờ "chuyến hành trình vừa ngọt ngào vừa mới lạ" mà Qúy Đông Đình nói.






Sau khi hạ cánh an toàn tại Buenos Aires, Argentina,hai người thuê phòng tại một khách sạn theo phong cách Địa Trung Hải nằm giữa trung tâm thành phố.
Nửa đêm, Quý Đông Đình dẫn cô đến sòng bạc lớn nhất ở đây. Lần đầu tới casino, Khương Kỷ Hứa cảm thấy cái gì cũng thật xa lạ. Quý Đông Đình đổi một đống chip đủ các loại màu sắc cho cô chơi. Khương Kỷ Hứa lắc đầu nguây nguẩy, thế nên, anh đành phải chơi vài ván, để Khương Kỷ Hứa đứng bên cạnh quan sát.
Mấy ván đầu, Quý Đông Đình cũng khá may mắn, thu được một ít tiền về nhưng sau đó, anh bắt đầu đen dần, Quý Đông Đình đặt rất nhiều tiền khiến Khương Kỷ Hứa lo lắng, không cho anh chơi nữa. Quý Đông Đình đã thua kha khá, vậy mà vẫn vô cùng khoái chí. Anh khoác tay lên vai cô: "Anh đoán là đen bạc đỏ tình đấy! Hay là Hứa Hứa chơi thay anh một ván”
Khương Kỷ Hứa hốt hoảng: "Số em từ bé tới giờ luôn rất đen đủi. Em thật sự không chơi được đâu!"
Quý Đông Đình ấn cô ngồi xuống: "Thua cũng không sao, chơi đi! Em nhát gan lắm, phải chơi vài ván để rèn luyện lòng can đảm! Thắng được thì cũng thua được, cốt là thắng sao cho vô tư, thua sao cho phong độ!"
Vì Quý Đông Đình đã từng đến Nam Cực nên Khương Kỷ Hứa rất yên tâm đi t