Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341780

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1780 lượt.

đi đạo trên tuyết. Một chú chim cánh cụt nhỏ không biết từ đâu chạy tới, cứ lũn cũn bước theo sau hai người. Cô cảm thấy chú nhóc này thật dễ thương, liền ngồi xuống thích thú ngắm nhìn. Chú chim cũng ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe chăm chú nhìn cô. Quý Đông Đình nhanh tay chớp được khung cảnh sống động trước mắt. Khương Kỷ Hứa mặc nhiều quần áo nên người tròn xoe, vậy mà Quý Đông Đình vẫn cảm thấy cô rất đáng yêu, anh lại giơ máy ảnh lên chụp thêm mấy tấm nữa.
"Đúng là hai kẻ ngốc nghếch!" Tuy rất hài lòng với thành quả có được, nhưng đến khi xem lại ảnh, anh cũng chẳng nói được lời tử tế.
Khương Kỷ Hứa trừng mắt, còn Quý Đông Đình vênh mặt lên, bước về phía trước. Anh đi một đôi ủng cao su, trên người lại mặc bộ quần áo chống gió vô cùng cồng kềnh, nhưng tại sao cô vẫn thấy anh đẹp trai đến vậy cớ chứ? Khương Kỷ Hứa cứ ngắm nhìn anh mãi, trong lòng ngập tràn yêu thương.
Quý Đông Đình đi được vài bước liền quay đầu lại, khẽ chau mày: "Đi theo anh!"
Khương Kỷ Hứa coi như không nghe thấy. Quý Đông Đình đâu phải dạng người dễ bị bắt nạt, anh cũng phớt lờ cô, tiếp tục tiến thêm vài bước, cô vẫn chẳng chịu đứng lên. Cuối cùng, Quý Đông Đình vẫn phải nhượng bộ, quay về chỗ cô: "Khương Kỷ Hứa, em còn không đi là anh bỏ em ở đây luôn đấy!"
Khương Kỷ Hứa ngoan ngoãn giơ tay ra trước mặt Quý Đông Đình, nhưng anh mặc kệ, ánh mắt kiêu ngạo nhìn về nơi xa xăm. Cũng chỉ được một lúc, anh lại đưa tay ra: "Được rồi! Đi thôi quản gia Khương!"
Khương Kỷ Hứa nắm tay Quý Đông Đình đứng dậy, trong mắt cô lấp lánh ý cười: "Cảm ơn Quý tiên sinh!"
Cô nũng nịu gọi một tiếng "Quý tiên sinh" khiến Quý Đông Đình rất vui, anh nở một nụ cười còn rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời.
Hai người đi bộ được nửa cây số, bỗng thấy một chiếc xe bánh xích đi qua. Một giọng Đông Bắc hào sảng vang lên: "Quý tiên sinh đấy à? Anh lại tới nữa sao?" Người đàn ông trên chiếc xe bánh xích màu đỏ viết hai chữ "Trung Quốc" nhảy xuống, hồ hởi nói: "Mau lên xe đi! Tôi đưa hai người đi một đoạn."
Vì hai người đều mặc quần áo dày cộm, mà chỗ ngồi lại chật, nên Khương Kỷ Hứa đành ngồi lên đùi Quý Đông Đình.
"Quý tiên sinh, đây là vợ anh à?" Người đàn ông bỏ mũ xuống, để lộ khuôn mặt vuông vắn với đôi mắt to và hàng mi rậm.
"Làm vợ thì vẫn còn thiếu một chút." Quý Đông Đình cười nói: "Nửa năm nay thế nào?"
"Ha ha... Không được phong phú, đặc sắc như cuộc sống của anh đâu. Nhưng mà, ở đây lâu nên cũng dần yêu vương quốc băng tuyết này rồi, cuộc sống cũng đơn giản."
Quý Đông Đình gật đầu đồng tình. Sau đó, anh ngứa tay véo tai Khương Kỷ Hứa: "Nếu em muốn ở lại thì có thể nhờ tổ trưởng Thịnh chăm sóc cho em đấy!"
Anh đang dọa nạt trẻ con hay sao? Khương Kỷ Hứa không thèm chấp, cô còn đang mải chìm đắm trong khung cảnh hùng vĩ trước mắt.
Xe đi tới một trạm khảo sát nghiên cứu khoa học của Trung Quốc ở Nam Cực. Khương Kỷ Hứa thấy trên bức tường trắng trong trạm treo đầy ảnh Quý Đông Đình chụp chung với những nhân viên khảo sát ở đây. Tổ trường Thịnh nói với cô: "Mỗi năm, Quý tiên sinh đều quyên góp cho chúng tôi một khoản tiền lớn để phục vụ cho việc nghiên cứu. Đây là việc làm bắt buộc, chúng tôi có nhiệm vụ ngăn chặn hiện tượng băng tan ở Nam Cực để giúp nhân loại tránh được thảm họa hủy diệt..."
Khương Kỷ Hứa im lặng lắng nghe, cô không chỉ thấy kính trọng những con người dũng cảm đã lựa chọn ở lại vùng đất lạnh lẽo này, mà còn nể phục hành động của Quý Đông Đình. Trái tim anh còn chân thành hơn cả trong tưởng tượng của cô.
Giờ đã là buổi tối, nhưng ở Nam Cực vào mùa này không có ban đêm. Khương Kỷ Hứa gối đầu lên cánh tay Quý Đông Đình, nhỏ giọng nói: "Kingsley, cảm ơn anh đã đưa em tới đây.”
"Ồ, thế lúc trước ai đòi tới Tây Ban Nha sẽ quay về ấy nhỉ?" Anh lại lôi chuyện cũ ra để trêu cô.
Khương Kỷ Hứa ôm chặt anh, để mặc cho anh châm chọc. Bỗng nhiên, anh khẽ "suỵt" một tiếng, Khương Kỷ Hứa nhìn theo ánh mắt anh, bắt gặp hai chú chim cánh cụt đứng gần đó đang chu mỏ vào nhau, đôi cánh xòe ra rất dễ thương. Quý Đông Đình thì thầm bên tai cô: "Chúng là một đôi vợ chồng đấy. Ngày nào cũng cùng ăn, cùng ngủ, cùng chơi. Chim cánh cụt là loài động vật vô cùng chung thủy, rất nhiều con cả đời chỉ có một bạn tình. Nếu một con chết đi, con còn lại sẽ không đi tìm đối tượng khác nữa... Hứa Hứa, em nghĩ mình có thể hơn được những chú chim cánh cụt này không?"
Ý của anh là, cô có thể trung trinh như những liệt phụ(*) được không? Khương Kỷ Hữa bật cười: "Vậy còn Quý tiên sinh thì sao? Anh có thể làm được không?"
(*) Liệt phụ: Người phụ nữ chỉ chung thủy với một người đàn ông. Sau khi chồng chết, họ không được lấy chồng khác, hoặc thậm chí còn chết theo cho trọn đạo làm vợ.
"Gì cơ?" Quý Đông Đình vờ như không nghe rõ. Có thể thấy, anh hoàn toàn không muốn đưa ra đáp án cho câu hỏi vừa rồi. Khương Kỷ Hứa cũng phần nào hiểu được sự lảng tránh của Quý Đông Đình. Tình yêu của hai người trưởng thành đã không còn ấu trĩ như thời sinh viên, lúc nào cũng hứa hẹn bên nhau dài lâu, hơn nữa, bọn họ mới ở bên nhau chưa bao lâu. Ít