Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1782 lượt.

ra thì anh không dùng mấy lời thề non hẹn biển để lừa dối cô.
"Kingsley, tại sao anh lại thích Nam Cực?" Khương Kỷ Hứa tìm cách đổi đề tài.
"À, anh đã quên mất tại sao lúc nhỏ mình thích Nam Cực, tới khi lớn thì tự nhiên cứ thế thích theo."
Giọng Khương Kỷ Hứa hơi buồn: "Vậy thì anh tốt hơn em, những thứ lúc nhỏ em từng thích, đến bây giờ đều không thích nữa rồi."
"Hừ, thật vô lương tâm!" Quý Đông Đình mắng yêu cô, rồi bất ngờ quay lại chủ đề trước đó: "Về câu hỏi vừa rồi, rằng anh có thể chung thủy được như chim cánh cụt không... Trước tiên, em phải lấy anh đã!"
"Hả?" Khương Kỷ Hứa sững sờ.
"Chẳng phải vậy ư? Khi nào em lấy anh, đương nhiên anh sẽ phải ở trước mặt Thượng đế thề sẽ yêu thương em trọn đời trọn kiếp."
"Lẽ nào chỉ có chú rể mới phải thề thôi sao? Đáp án của em cũng giống anh."
"Hừ, bắt chước anh!"
Khương Kỷ Hứa bật cười. Cô không biết sau này, cô gái nào có thể nắm giữ lời thề trọn đời trọn kiếp của anh, nhưng hiện tại, cô thật sự cảm động vì sự thẳng thắn tới mức đáng yêu của Quý Đông Đình.






Gió xuân mười dặm, chẳng bằng em
Nếu người có một nơi phải tới
Thì hãy kiên quyết, không chùn bước.
Nói với bản thân mình rằng, hãy chạy đi!
Vì giấc mơ, hãy chạy như bay về phía trước!
Khương Kỷ Hứa dần quen với khí hậu giá lạnh ở Nam Cực, khác với hình ảnh run bần bật lúc mới tới, bây giờ, cô đã có thể tự tin chống chọi với gió tuyết nơi đây.
Hai người đang đi lên dốc, bỗng bắt gặp một tốp chim cánh cụt đang lắc lư thân mình ở phía trước. Bảy người anh em này dường như đang xảy ra bất đồng, còn chia ra làm hai nhánh nữa chứ! Quý Đông Đình nằm rạp xuống nền tuyết, lôi máy ảnh ra tác nghiệp, tư thế này của anh cực kỳ cuốn hút. Khương Kỷ Hứa cũng nằm bò theo anh, ghé đầu nhìn vào ống kính. Không ngờ, Quý Đông Đình đột nhiên ngừng chụp ảnh, cầm một nắm tuyết ném vào trán cô. Khương Kỷ Hứa chỉ kịp “a” lên một tiếng, cả người đã bị anh ôm chặt. Anh lém lỉnh hôn lên đôi má vừa lạnh vừa đỏ của cô: “Ngoan, anh sai rồi!”
Tiếp đó, bọn họ ngồi trực thăng tham quan một vòng Nam Cực. Trước mắt Khương Kỷ Hứa là một màu trắng xóa của những tảng băng trôi, thi thoảng lại điểm thêm vài chấm đen ngộ nghĩnh, có lẽ chính là những chú chim cánh cụt đáng yêu. Khung cảnh ở đây thật sự quá tuyệt vời!
Trong mấy ngày vừa qua, Khương Kỷ Hứa được tham gia khóa học nhiếp ảnh cấp tốc của “thầy Quý”. Tuy “thầy Quý” rất chuyên nghiệp nhưng cũng hơi đáng ghét. “Thầy” xem tác phẩm của cô xong đã nhận xét như thế này: “Mặc dù tố chất thiên bẩm không nhiều, nhưng vì được anh đào tạo nên về cơ bản là vẫn nhìn được.”
Đúng là con người kiêu ngạo không ai bằng!
Ngày thứ bảy, Khương Kỷ Hứa và Quý Đông Đình ngồi trực thăng bay thẳng về Ushuaia, nhưng buổi tối không còn chuyến bay nào trở về Argentina nữa. Khương Kỷ Hứa thở đài: “Xem ra chúng ta vẫn phải ở lại đây thêm một đêm.”
“Em không thích à?” Quý Đông Đình hỏi cô.
“Thích, nhưng em sợ ở lâu tư tưởng sẽ bị phân tán.” Đây đều là những lời thật lòng của Khương Kỷ Hứa. Sau khi chuyến du lịch kết thúc, cô sẽ phải quay lại với cuộc sống thực tại với biết bao lo lắng.
“Em phải học cách điều tiết! Cuộc sống trước đây của em sở dĩ nhạt nhẽo như vậy là vì em chưa gặp đúng người đàn ông của đời mình đấy thôi!” Quý Đông Đình đang khoác trên người hai chiếc balô, một tay anh ung dung choàng lên vai Khương Kỷ Hứa.
Khương Kỷ Hứa nở một nụ cười: “Ồ, vậy em thật hy vọng người đàn ông đó mau chóng xuất hiện!”
Quý Đông Đình tức tối, không thèm nói nữa.
Lần này, họ không ở khách sạn. Khương Kỷ Hứa tò mò: “Chúng ta tới nhà bạn anh à?”
Quý Đông Đình lập tức phủ định: “Anh đâu có kết giao nhiều bạn bè đến thế!”
Anh dẫn cô đi men theo một con đưòng mòn. Cô vẫn chưa hết thắc mắc: “À, em biết rồi, anh có nhà ở đây phải không?”
“Anh mua nhà ở nơi này để làm gì? Anh đâu có thừa tiền đến mức đấy!” Quý Đông Đình vẫn làm ra vẻ thần bí, anh chỉ vào một ngôi nhà nhỏ nằm giữa vườn hoa cách đó không xa: “Em nhìn căn nhà kia đi! Nhìn bãi cỏ um tùm là biết đã lâu không được cắt tỉa, hôm nay trời nắng thế này mà cũng không mở cửa sổ, anh dám chắc là nhà này không có ai ở, hoặc chủ nhà đã ra ngoài rồi.”
Khương Kỷ Hứa chột dạ, lắc đầu nguầy nguậy: “Không được đâu!”
“Có gì mà không được?” Dứt lời, Quý Đông Đình nhẹ nhàng nhảy qua hàng rào.
Khương Kỷ Hứa ngẩn tò te nhìn anh mở cánh cửa ở hàng rào ra, nhưng cô kiên quyết không chịu bước vào, Quý Đông Đình đành một mình tiến về phía căn nhà. Anh vào trong qua lối cửa sổ không khóa. Khương Kỷ Hứa đứng ngoài giậm chân một hồi, cuối cùng đành vào trong gọi anh: “Quý Đông Đình, nếu anh không ra đây, em sẽ lập tức báo cảnh sát đấy!”
“Ồ, Hứa Hứa của anh đúng là công chính liêm minh!” Quý Đông Đình mở cửa bước ra, trông anh rất có dáng chủ nhà. Khương Kỷ Hứa ngó nghiêng bên trong một hồi, vừa ngẩng đầu liền bắt gặp nụ cười xấu xa của anh. Cuối cùng, cô đã hiểu rằng mình vừa bị lừa.
“Đồ lừa đảo!” Cô bực bội lườm anh.