Oa Gia! Anh Là Tổng Giám Đốc Sao?
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341908
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.
người vừa vui vẻ ăn uống vừa chuyện trò rôm rả trong bầu không khí thoải mái. Giữa chừng, Khương Kỷ Hứa vào nhà vệ sinh. Cô tô lại son môi, đây là màu son mà Quý Đông Đình đích thân chọn cho cô. Trước đây cô chưa từng thử qua, nhưng đến bây giờ lại rất chuộng màu son này. Đang mải suy nghĩ vẩn vơ, cô bỗng giật mình khi thấy một người đàn ông xuất hiện trong gương.
Thẩm Hoành ngỡ ngàng nhìn cô gái đang đứng trước mặt. Hình ảnh cô học trò nhỏ nhút nhát chỉ biết khóc khi gặp chuyện khiến anh ta phát ngán đã biến mất. Giờ đây, cô không chỉ xinh đẹp mà còn hết sức tự tin. Anh ta tiến về phía cô: “Đẹp lắm! Màu son này rất hợp với em!”
Khương Kỷ Hứa mỉm cười: “Cảm ơn anh. em cũng cảm thấy không tồi!”
Kết thúc bữa cơm, ông Chu bắt tay chào tạm biệt Khương Kỷ Hứa: “Giám đốc Khương à, cô có hứng thú ra ngoài tự gây dựng không? Tôi sẽ hết lòng ủng hộ cô.”
Khương Kỷ Hứa lịch sự từ chối: “Tạm thời tôi vẫn chưa nghĩ tới chuyện ấy, nhưng nếu có sau này, ông Chu đừng quên lời hôm nay đã nói đấy!”
“Quên sao được! Tôi rất thích hợp tác với những người cởi mở.” Ông Chu tươi cười, quay sang nói với người đàn ông bên cạnh: “Thẩm Hoành, cậu có tiện đường đưa hai cô đây về không?”
Thẩm Hoành vui vẻ đồng ý: “Tôi rất hân hạnh!”
Khương Kỷ Hứa chưa kịp phản ứng, An Mỹ đã nhanh nhảu cướp lời: “ Cảm ơn anh!”
Thẩm Hoành đưa An Mỹ về trước rồi mới quay sang cô: “Kỷ Hứa, em vẫn ở chỗ cũ phải không?”
“Ừm! Làm phiền anh rồi!”
“Em khách sáo với anh quá đấy!”
“Em vẫn luôn khách khí với bạn bè.”
Thẩm Hoành lái xe rất chậm, hôm nay, anh ta thật sự xúc động khi gặp lại Khương Kỷ Hứa. Thấy cô cứ cắm cúi nhắn tin, trong lòng anh ta bỗng thấy chua xót: “Nhắn tin cho bạn trai à?”
“Vâng!” Khương Kỷ Hứa thẳng thắn thừa nhận. Trước lúc cất điện thoại vào túi, cô nhìn lướt qua khung tin nhắn.
Kingsley, anh có ở nhà không?
Đương nhiên rồi! Khi nào thì em về?
Em đã lên xe rồi.
Thẩm Hoành “ồ” lên một tiếng, sau đó hỏi cô một câu mà ngay đến bản thân anh ta cũng cảm thấy nực cười: “Kỷ Hứa, tại sao em lại hẹn hò với Quý Đông Đình?”
Tại sao ư? Anh ta tưởng cô hám tiền chăng? Quý Đông Đình thất bại đến mức ngoài tiền ra chẳng còn ưu điểm gì khác hay sao? Khương Kỷ Hứa hơi khó chịu, nhưng vẫn trả lời anh ta: “Còn có thể vì nguyên nhân gì được chứ? Anh ấy tốt với em, em cũng thích anh ấy.”
“Ha ha...” Thẩm Hoành bật cười, tự giễu cợt bản thân mình: “Ừ nhỉ, anh hồ đồ mất rồi!”
Thẩm Hoành miên man suy nghĩ về những kỷ niệm trước kia với Khương Kỷ Hứa, chẳng mấy chốc, xe đã tới trước khu nhà cô. Anh ta không suy nghĩ nhiều, mạo muội lên tiếng: “Kỷ Hứa, để anh đưa em lên nhà!”
Khương Kỷ Hứa không từ chối: “Cảm ơn anh!”
Quý Đông Đình đứng ngoài ban công trên tầng sáu dõi theo đôi nam nữ dưới nhà. Kỳ thực, anh cảm thấy khá ngạc nhiên khi cô bỗng dưng nhắn tin vu vơ cho mình. Thì ra là cô định dẫn cái gã bạn trai cũ bám dai như đỉa đói kia về nhà, có lẽ là muốn giúp cho hắn ta sáng mắt ra chăng?
Trên chiếc cầu thang cũ kỹ, chật hẹp, Khương Kỷ Hứa đi trước dẫn đường, còn Thẩm Hoành lặng lẽ theo sau. Cô không biết anh ta đang nghĩ gì, nhưng cũng chẳng bận tâm. Khi tới trước cửa nhà, cô không lấy chìa khóa trong túi ra mà giơ tay ấn chuông. Toàn thân Thẩm Hoành như hóa đá, giọng nói cứng nhắc: “Có người ở nhà sao?”
Từ bên trong vọng ra tiếng bước chân, Quý Đông Đình mặc bộ quần áo ngủ màu đen nhanh chóng xuất hiện sau cánh cửa gỗ. Anh nhìn lướt qua Khương Kỷ Hứa rồi đưa mắt về phía vị khách không mời mà tới kia, gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu: “Cậu Thẩm tới đây uống trà sao?”
Thẩm Hoành chợt bừng tỉnh, anh ta đã hiểu vì sao Khương Kỷ Hứa lại thoải mái đồng ý cho mình lên nhà. Ôm trái tim đau nhói, anh ta cố nặn ra một nụ cười: “Đúng vậy! Hoan nghênh tôi chứ?”
Quý Đông Đình bụng nghĩ một đằng, miệng nói một nẻo: “Bạn bè bất ngờ tới chơi, đương nhiên là... hoan nghênh rồi!”
Khương Kỷ Hứa né tránh ánh mắt đầy nghi hoặc của Quý Đông Đình, đi vào nhà. Thẩm Hoành đã rất tự nhiên vào ngồi trong phòng khách. Quý Đông Đình thầm nguyền rủa cái gã đàn ông da mặt dày không ai bằng này.
Quý Đông Đình vào bếp lấy ra một chai rượu vang: “Hôm nay Dean mang cái này tới. Em có hứng thú uống vài ly không?”
\'\'Lại chúc mừng việc gì ư?”
“Đương nhiên! Chúc mừng anh đã đánh bại bạn trai cũ của em!”
“Thôi được, cũng đáng chúc mừng thật!”
Chỉ uống rượu không thì rất vô vị, thế nên, hai người ngồi ngoài ban công vừa nhâm nhi rượu vang vừa chơi bài. Khương Kỷ Hứa thua thê thảm dưới tay Quý Đông Đình, không những bị phạt uống rượu mà hai tay cũng bị anh tét tới mức đỏ ửng. Cô rầu rĩ nhìn anh: “Quý Đông Đình, anh ra tay tàn nhẫn quá đi!”
Có lẽ Khương Kỷ Hứa đã ngấm hơi men, cô nằm bò lên bàn khóc tức tưởi, sau đó khẽ gọi một tiếng “bố”.
Quý Đông Đình trầm mặc nhìn cô gái say mèm trước mặt. Đúng lúc này, gã hàng xóm ờ tầng dưới hét vọng lên: “Nhà trên gác kia, đã xong chưa hả? Cứ lúc khóc lúc cười mãi thế?”
Sao cái gã đầu trọc xấu xa